Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.

việc tôi, rốt cuộc tôi đã làm sai việc gì?”.
Tần Tử Long nhanh chóng khôi phục lại thái độ trấn tĩnh, tự nhiên: “Chúng tôi đang họp, việc này đợi lát nữa hãy nói!”. Tôi nhìn thấy mọi người ở đó đều tỏ ra kinh ngạc, lén nhìn ra phía ngoài cửa. Tần Tử Long ở phía sau lại gọi giật tôi lại: “Diệp Tử, em đưa cô ấy đến phòng làm việc của anh, lát nữa anh sẽ đến!”.
Đậu Đậu quay lại nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao. Toàn thân tôi cứng đờ, đầu óc tê dại, chỉ có thể gắng gượng mỉm cười: “Được!”. Tôi kéo tay Đậu Đậu, lao ra phía ngoài cửa.
Cô thư ký ở quầy dẫn chúng tôi vào phòng làm việc của Tần Tử Long, trong căn phòng rộng lớn, đâu đâu cũng nhìn thấy tài liệu xếp thành chồng. Khi vừa ngồi xuống ghế sofa, cô thư ký đã bê đến một cốc sữa và một cốc cafe.
Cô đưa cho tôi cốc sữa: “Chủ tịch hội đồng quản trị nói chị chỉ có thể uống thứ này thôi”.
Đôi mắt Đậu Đậu mở to, đợi thư ký ra ngoài mới trừng trừng nhìn tôi: “Chị và anh ấy?”. Tôi muốn cười, nhưng mặt lại cứng đờ không thể nào cười nổi, cuối cùng chỉ có thể thở dài: “Thực sự không có gì!”. Nhưng cô không tin, thể hiện tư thế bức cung, hằn học hỏi tôi: “Chị nói thật xem nào?”.
Tôi mím môi, con ngươi mắt chuyển động: “Bọn chị là bạn học, nhưng chị hoàn toàn không biết em thích anh ấy!”.
“Thật sao?”. Cô vẫn nghi ngờ.
“Đương nhiên!”. Nếu như biết, chắc chắn sẽ không bảo Tần Tử Long đuổi việc cô.
“Thế thì tốt!”. Cô yên tâm, đột nhiên mắt lóe sáng, chăm chú nhìn tôi: “Diệp Tử, là bạn học dễ nói chuyện, chị hãy giúp em tỏ tình với anh ấy!”.
“Đậu Đậu!”. Tôi cảm thấy khó xử, “Thực ra, có phải là em đã ép hôn anh ấy không, muốn lấy anh ấy phải không?”.
“Đúng!”. Cô thẳng thắn, “Em thích anh ấy, vừa nhìn đã thích, nhìn thêm lần nữa thấy mến mộ, nhìn đến lần thứ ba muốn chung sống trọn đời!”.
Nghiêm trọng như vậy sao, vậy thì khó xử lý rồi. Tôi thấp thỏm không yên, “Thực ra Tần Tử Long vì vợ anh ấy đâm xe chết… anh ấy áy náy, cho nên không muốn có lỗi với cô ấy
Đậu Đậu ngẩn người, sau đó mừng rỡ: “Có tình có nghĩa! Em càng nhất định phải cưới anh ấy!”. Làm thuyết khách thật không dễ dàng chút nào, chưa đầy năm phút, Tần Tử Long đã bước vào, tôi thở phào, vội vàng dùng mắt ra hiệu với anh.
Anh chàng này nhất định đừng có bán đứng tôi, nếu như nói là chủ ý tôi đưa ra, Đậu Đậu chắc chắn sẽ giết tôi mất!
Tần Tử Long ngồi xuống cạnh tôi, nói thật khẽ bên tai tôi: “Sao em lại đi cùng với cô ấy?”. Tôi hạ giọng trả lời: “Bạn em!”.
Đậu Đậu khẽ húng hắng mấy tiếng, trừng mắt nhìn thẳng vào tôi. Tần Tử Long nhìn tôi một cái, nói với Đậu Đậu: “Công ty đã bồi thường cho cô tiền lương gấp ba, chắc là không có vấn đề gì”. Đậu Đậu chắc chắn không dễ dàng thỏa hiệp: “Ai cần số tiền lương đó chứ!”.
Tần Tử Long tỏ ra bất lực: “Tôi thực sự không có hứng thú với cô”.
Đậu Đậu chu môi: “Em biết, nhưng em sẽ cố gắng giành được!”.
Tần Tử Long khẽ lấy cùi chỏ huých tôi, tôi đành phải lên tiếng khuyên nhủ: “Thực ra anh ấy đã thích người khác rồi, Đậu Đậu, em có bám lấy anh ấy cũng không có tác dụng gì đâu”.
Đậu Đậu trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như thể vô số phi đao, chỉ muốn đâm chết tôi. Tôi nở nụ cười: “Hay là hai người nói chuyện đi, tôi đi ra ngoài trước đây”. Tôi đứng dậy muốn chuồn, Tần Tử Long cũng đứng bật dậy: “Anh đưa em về!”.
“Không cần đâu!”. Tôi xua xua tay, giải quyết xong Đậu Đậu hẵng hay. Anh cuống lên, đỡ tôi: “Em là bà bầu, ngồi những xe đó anh không yên tâm!”.
Thực sự không cần đâu! Tôi muốn gỡ tay anh ra, ánh mắt anh nồng nhiệt nhìn tôi chăm chú, đột nhiên nổi nóng: “Có phải là em muốn ngay cả làm bạn học cũng không được phải không?”.
Tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Đậu Đậu đành mềm lòng: “Hay là anh đưa em và Đậu Đậu về nhà”. Anh trầm tư nhìn tôi, khẽ động đậy môi, nhưng lại không lên tiếng, chỉ kiên quyết nắm cánh tay tôi không chịu thả ra. Cứ tiếp diễn cục diện gượng gạo này cũng không phải là cách hay, tôi lại thỏa hiệp lần nữa, khẽ gọi Đậu Đậu: “Nào, cùng đi nào cô nhó
Đậu Đậu lao đến trước mặt chúng tôi, trợn trừng mắt: “Hai người…”.
“Chúng tôi chẳng có gì cả!”. Cô còn chưa nói xong, chúng tôi đã cùng đồng thanh ngắt lời cô, sau đó cùng nhìn nhau. Đậu Đậu nổi giận đùng đùng, ánh mắt rực lửa: “Các người cứ coi tôi là con ngốc đi, nhưng cho dù là ngốc cũng nhận ra”. Tôi chẳng hiểu gì cả: “Nhận ra điều gì chứ?”.
Đậu Đậu chỉ tay vào Tần Tử Long nói từng chữ một: “Anh thích…”. Sau đó lại chỉ sang tôi nghiến răng nói: “Chị!”.
Đúng là nói nhăng nói cuội, tôi đang mang thai, lại có chồng, người ta mới ba mươi tuổi, có công danh sự nghiệp, đẹp trai tuấn tú. Sao lại có thể thích tôi được chứ?
Tôi sa sầm mặt: “Em đúng là đặt điều bịa chuyện!”.
Đôi mắt Đậu Đậu đỏ hoe: “Chị mới là tranh giành tình yêu!”.
Giọng tôi nặng trịch: “Em đừng vô lý như thế chứ!”.
Đậu Đậu rơi nước mắt: “Chị đúng là không thể nào chấp nhận được!”.
Tần Tử Long chen vào: “Các em là bạn tốt, đừng cãi cọ nữa!”.
“Không liên quan gì đến anh!”. Tôi và Đậu Đậu cùng đáp lời anh. Đậu Đậu nhìn chằm chằm vào mặt tôi, mắt ầng ậc nước,


The Soda Pop