Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3219 lượt.
thanh thản. Phải, thà anh cứ làm một kẻ yêu cao thượng…
Ngồi bên cạnh anh đấy, Tiểu Phần, bỗng trong mắt xuất hiện một loại ánh sáng ma quỷ, tay cô nắm chặt.
Nếu người Tiểu Minh yêu là Đình Phong, Hạo Du thật chẳng có lý do gì ở đây nữa.
Đầu tháng tư, nắng đỏng đảnh không còn dịu hiền như thuở tháng ba, nắng khó tính và hay gắt gỏng. Mùa đông năm nay kéo dài mà mùa hè đến lại thật sớm. Tiểu Phần đưa tay che nắng, một tay xách túi thức ăn mua cho Đình Phong chạy vào trong thang máy, nắng làm hồng má cô. Đôi mắt ánh lên trong trẻo.
Vẫn là như thế, vẫn là sự trao đổi, cô tình nguyện chăm sóc cho anh dù biết điều đó thật là ngu ngốc. Tiểu Phần cũng biết mình càng ngày càng điên cuồng, càng ngày càng mù quáng vì cái tình yêu si dại cô dành cho người con trai ấy. Hôm nay Tiểu Phần thực sự sẽ làm, sau bao nhiêu giờ nghĩ suy, cô quyết định sẽ làm một việc mà trong từng đấy năm được giáo dục, cô nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ (dám) làm. Cô vừa ra tiệm thuốc mua một ít thuốc ngủ, đó là công cụ cho cái kế hoạch khiến cho Hạo Du và Tiểu Minh hiểu lầm nhau, để Tiểu Minh về bên Đình Phong.
Mở cửa bước vào nhà Đình Phong như vào nhà của chính mình, việc đầu tiên Tiểu Phần làm vẫn là bước vào phòng ngủ của anh. Đình Phong đang làm gì đó bên cửa sổ, ngắm nắng chăng? Từng hạt nắng lấp lánh như rát vàng bờ mi anh, ánh mắt nghiêm túc hướng ra khung cảnh bên ngoài, tựa đang chăm chú nhìn thứ gì đó đến mức muốn...bay theo nó.
Tiểu Phần đứng ở cửa hơi ngẩn người ra.
_Ừ.
Nhìn người con trai mình yêu trước mặt, khuôn mặt đầy đặn đã gầy đi rất nhiều, làn da nâu giờ cũng nhợt nhạt thiếu sức sống, Tiểu Phần đau đớn không sao kể xiết, cái kế hoạch ấp ủ trong lòng giây phút này cũng quyết tâm thực hiện cho bằng được.
Trong cốc nước Tiểu Phần mang cho Đình Phong sau bữa ăn có pha thuốc ngủ.
Cô chăm chú nhìn Đình Phong uống một hơi hết cốc nước.
Một lúc sau Đình Phong đã thấy choáng váng đầu óc, mắt anh chỉ muốn nhắm nghiền lại, cơn buồn ngủ kéo đến rất mạnh mẽ, làm anh không sao cưỡng lại được. Đình Phong cố giữ tỉnh táo, nói:
_Anh...tự nhiên buồn ngủ quá. Em về ăn cơm đi không đói, anh...ngủ chút...
Đình Phong vừa nói vừa loạng choạng đi vào trong, Tiểu Phần vội vàng chạy ra đỡ:
_Để em giúp.
Đình Phong thực thấy toàn thân mềm nhũn, chỉ muốn đổ gục luôn nên cũng không nói thêm gì nữa.
Cô đưa anh nằm gọn trên giường, nhẹ đắp chăn lại. Đình Phong mới thế đã ngủ rồi, loại thuốc ngủ này thật hiệu quả. Mà Tiểu Phần đã hỏi kĩ lưỡng rồi mới mua đấy chứ, tác dụng nhanh, nhưng người dùng không đến nỗi ngủ mê man không biết gì, nếu có tác động mạnh từ bên ngoài vẫn có thể tỉnh.
Tiểu Phần cố làm cho quần áo Đình Phong cùng chiếc ga trải giường lộn xộn một chút, cả tóc anh. Rồi đắp chăn kín cổ hồi lâu cho mồ hôi đổ đầy trên trán, cổ, xong xuôi Tiểu Phần mới dùng máy Đình Phong nhắn tin cho Tiểu Minh.
Một cái tin chắc chắn Tiểu Minh đọc được sẽ chạy đến ngay không do dự.
Cuối cùng Tiểu Phần đi thẳng về, không quên chỉ khép hờ cánh cửa vào, để Đình Phong nằm đó chờ Tiểu Minh đến. Mọi thứ đã sẵn sàng.
Tiểu Phần không một chút lo sợ rời nhà Đình Phong. Giờ cô sẽ về qua nhà một chút rồi đến tìm Hạo Du. Tiểu Phần cũng không hiểu sao mình có thể bình tĩnh đến như thế khi đang làm một chuyện rõ ràng là hã m hại bạn thân mình. Thật ra lúc này lý trí của cô đã hoàn toàn bị tình yêu mù quáng lấn át. Liệu Tiểu Phần có ý thức được việc mình đang phá hoại hạnh phúc của Tiểu Minh không? Có lẽ trong lúc này, trong lòng cô chỉ sục sôi một ý nghĩ, sẽ bắt Tiểu Minh trở lại bên Đình Phong. Anh nói không cần nhưng chắc chắn sẽ rất vui khi Tiểu Minh quay về. Mà chỉ cần anh vui thôi... Mắt Tiểu Phần lại sáng lên thứ ánh sáng ma qủy, tay cô nắm chặt.
Một khoảng thời gian vừa đủ để Tiểu Phần nghĩ là Tiểu Minh đã đến chỗ Đình Phong, Tiểu Phần theo kế hoạch liền đi đến nhà Hạo Du, nơi cô biết là Tiểu Minh đang ở. Đúng là xe máy Tiểu Minh không có ở nhà, chứng tỏ... Tiểu Phần cười thầm trong bụng.
Cô cất tiếng gọi:
_Tiểu Minh.
Là Hạo Du mấy phút sau liền ra mở cửa. Cậu khá ngỡ ngàng khi thấy đó là Tiểu Phần. Hạo Du sau lần nói chuyện với cô ấy trong lòng vẫn luôn có chút gì đó tin tưởng là cô nói đúng, nhưng cậu tất nhiên là không muốn nghi ngờ Tiểu Minh nên cứ lơ đi. Giờ thấy Tiểu Phần xuất hiện ở cửa, Hạo Du bỗng dưng thấy hơi bất an. Nhất là lúc Tiểu Minh vừa vội vã bỏ cả bữa trưa để đi đâu đó mà còn không kịp nói cho cậu biết.
_Có chuyện gì vậy Tiểu Phần, Tiểu Minh...không có nhà. – Hạo Du lịch sự nói, nhanh tay mở cửa.
_Vậy à? – Tiểu Phần tỏ vẻ tiếc nuối, mặc dù biết thừa Tiểu Minh...không thể ở nhà lúc này.
_Ừ, Tiểu Minh vừa mới ra ngoài thôi, bạn tìm Tiểu Minh có việc gì không?
_À, có chút chuyện, mà thôi, mình đến chỗ cô ấy luôn cũng được.
Tiểu Phần nói rồi quay lưng đi ngay. Lập tức cô nghe thấy tiếng Hạo Du gọi với theo, lại không khỏi cười thầm trong bụng lần nữa.
_Đợi đã Tiểu Phần, bạn nói thế…tức là biết…Tiểu Mi