Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1049 lượt.

từ tay Lâm Hiểu Khiết là có thể giành lại trái tim tôi?”
Quý Tinh khóc lóc mong anh tha thứ, “Em không còn sự lựa chọn nào khác.”
“Cô đã từng có rất nhiều cơ hội để lựa chọn, chỉ là trong sự lựa chọn của cô chưa từng có tôi! Bây giờ, đúng như những gì cô đã nói, chúng ta không thể trở thành bạn bè nữa rồi, hãy là người xa lạ đi!”
Dứt lời, anh quay bước, Quý Tinh nhào tới, kéo tay anh, “Đừng! Tử Tề, đừng anh!”
Tử Tề mặc kệ, anh hất tay ra, cô mất đà ngã xuống.
Chưa chịu buông tha, cô ôm chặt chân anh, vừa khóc vừa cầu xin, “Anh đừng đi.”
“Buông tay ra!” Tử Tề lạnh lùng.
“Tử Tề! Tử Tề! Tha thứ cho em.” Quý Tinh cố gắng bò dậy, ôm lấy anh từ sau, không để anh đi, “Em không muốn mất anh thôi! Nếu không làm thế, anh sẽ kết hôn với Lâm Hiểu Khiết, em sẽ thực sự không còn cơ hội nữa.”
“Bây giờ chúng ta cũng chẳng còn cơ hội!” Tử Tề không chút thương hại, tách tay Quý Tinh, đẩy cô ra.
Quý Tinh lại ngã phịch, sụp đổ hoàn toàn, òa khóc trong câm lặng, “Chỉ vì em yêu anh!”
Tử Tề quay lưng với cô, nghe thấy tiếng khóc phía sau mà vừa bực tức vừa thất vọng, “Từ trước đến nay, hạnh phúc của hai ta đều là tự tay em hất đổ, bởi vì em không đủ niềm tin với tôi.”
Một tay cầm nắm cửa, anh hít sâu, kìm nén lửa giận, “Thêm nữa, đừng cầu xin tôi yêu em, Bạch Quý Tinh.” Anh mở cửa, nét mặt lạnh tanh bước ra ngoài.
Quý Tinh ngồi trên sàn nhà, dõi theo bóng dáng Tử Tề qua khe cửa, đau khổ, uất hận trào dâng...
Tiếng mưa rơi ầm ầm bên ngoài, kèm theo tiếng sấm động trời làm người ta phải giật mình.
Mưa rơi xối xả, xe cộ lao nhanh trên đường làm nước bắn tung tóe.
Rời khỏi nhà Quý Tinh, Tử Tề phóng như bay. Cần gạt nước không ngừng di động mà cảnh vật vẫn một màu u ám.
Anh lấy điện thoại ra, trong tai là những âm thanh tút tút khiến người ta sốt ruột, “Xin em mau nghe máy đi!”
Điện thoại đã được kết nối, giọng Hiểu Khiết vang lên, “A lô, Tử Tề à?”
Trong khách sạn, Hiểu Khiết và Giai Nghi mặc đồ ngủ, nửa nằm nửa ngồi trên giường xem tivi.
Tử Tề bồn chồn hỏi: “Hiểu Khiết, em đang ở khách sạn?”
“Vâng, có chuyện gì không anh?”
“Anh có việc gấp muốn tìm em, năm phút nữa gặp em ở cổng khách sạn!”
Thấy giọng điệu vô cùng vội vã của Tử Tề, Hiểu Khiết đầy thắc mắc nhìn Giai Nghi.
Giai Nghi dùng ánh mắt dò hỏi sao thế, Hiểu Khiết lắc đầu, “Việc gì mà gấp thế ạ?”
“Trong điện thoại không nói rõ được, lát nữa anh sẽ giải thích! Bye bye!” Tử Tề cúp máy. Sấm chớp đùng đoàng, anh chăm chăm về phía trước, chân nhấn ga, xe lao vào cơn mưa.
Hiểu Khiết ngơ ngác, cô và Giai Nghi đưa mắt nhìn nhau.
Giai Nghi hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Hiểu Khiết lắc đầu, “Tử Tề bảo có việc gấp tìm tớ, không biết là thế nào.”
“Mưa to lắm, nhớ mang ô theo nhé.”
Hiểu Khiết gật đầu, đứng lên, khoác áo và cầm ô.
Cô nhìn ngóng trước cổng khách sạn, đột nhiên thấy Tử Tề đội mưa chạy lại vội vã từ góc phố. Hiểu Khiết giật mình, mau chóng giương ô.
Hiểu Khiết lo lắng, “Anh không mang theo ô? Trời mưa thế này...” Một tay cầm ô, một tay lau những giọt nước đọng trên gương mặt.
Tử Tề nắm chặt lấy tay cô với tâm trạng kích động, khiến cô kinh ngạc.
Anh ân hận, nhìn thẳng vào Hiểu Khiết, “Đáng lẽ kết cục không phải thế này.”
Hiểu Khiết trợn tròn mắt, cô giằng ra khỏi tay Tử Tề, “Cao Tử Tề, anh làm sao vậy?”
Tử Tề hối lỗi, lôi chiếc nhẫn ra. Hiểu Khiết sững sờ, nhìn chiếc nhẫn rồi lại nhìn Tử Tề.
“Cuối cùng anh cũng biết vì sao em lại tuyên bố hủy hôn tại buổi họp báo.” Nước mưa táp lên người Tử Tề, anh không bận tâm, kiên định nói với cô, “Vốn dĩ chúng ta không phải chia tay! Chiếc nhẫn này thuộc về em!”
Hiểu Khiết ngẩng lên, ngơ ngác, “Nhưng rõ ràng là anh muốn cầu hôn Bạch Quý Tinh?”
“Lúc đầu là thế, nhưng sau đó thì không. Anh thực sự yêu em mất rồi!”
Hiểu Khiết không dám tin đây là sự thật.
“Đã từng, anh tưởng cái cảm giác khiến trái tim rung động mãnh liệt mới gọi là tình yêu, nhưng anh thích được bên em thảo luận công việc, thích được dựa dẫm vào em, thích cùng em chia sẻ vui buồn.”
Những lời này lại khiến Hiểu Khiết nhớ về Thang Tuấn.
“Em biết không? Cuộc sống của anh lúc đầu rất vui vẻ, rất tự tại, bởi vì anh chẳng có bất kỳ phiền não nào. Cho đến khi em xuất hiện, anh không như trước nữa.”
“Bởi vì em, anh bắt đầu có trách nhiệm với công việc. Bởi vì em, anh bắt đầu suy nghĩ về mục đích sống. Bởi vì em, anh bỗng hết vui vẻ. Anh không muốn tự do phóng túng giống trước đây.”
“Anh bắt đầu dựa dẫm vào em rồi.”
Tử Tề vẫn giãi bày: “Bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ dắt tay em, bảo vệ em, sẽ không để em phải chịu bất kỳ một tổn thương nào nữa.” Anh tiến lên một bước, cúi xuống hôn cô.
Trước cái hôn của Tử Tề, Hiểu Khiết sững sờ, tim đập thình thịch.
Ngay lập tức cô đẩy anh ra, “Anh nói đúng, không phải cứ rung động mãnh liệt mới gọi là yêu. Người em thích là người khiến em muốn dựa dẫm, muốn chia sẻ cuộc sống cùng anh ấy.”
Trời vẫn ào ào đổ mưa, Hiểu Khiết bình tĩnh trút hết suy tư trong lòng, “Lúc em đau khổ nhất, không có nơi nào nương tựa, người đó đ