XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341269

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.

Tử Tề đang chăm chú xem tài liệu, đột nhiên cửa phòng đẩy mạnh ra.
Tử Tề sửng sốt, ngẩng lên, Tử Hào say khướt đi vào. Anh chau mày, nhìn đồng hồ, “Muộn thế này rồi anh vẫn chưa về?”
Tử Hào không vui, hét to: “Ở công ty của tao, mấy giờ về còn phải báo với mày?”
Tử Tề nhận ra tình trạng của Tử Hào, “Về nhà ngủ đi, anh say rồi. Công ty không phải nơi để anh uống rượu rồi làm loạn!” Anh lạnh lùng nói xong, cúi xuống tiếp tục xem tài liệu.
“Làm loạn? Ai bảo mày là tao uống rượu làm loạn?” Tử Hào đập mạnh hai tay xuống bàn, khiến tài liệu bay tung lên. Anh ta nổi điên, “Dù tao có làm loạn thì cũng không phải vì rượu! Mà là vì mày!”
“Ồ? Em đã làm gì khiến anh không vui vậy? Sao em không biết nhỉ?”
Tử Hào tức giận: “Khốn kiếp! Mày không biết? Mày biết rất rõ! Mày đừng có tưởng tao bị mù, mày muốn chọc tao nổi giận nên mới vào Hải Duyệt!”
Tử Tề bình tĩnh: “Là bố bảo em vào giúp công ty!”
Tử Hào lại gào lên: “Bố bảo mày vào là mày vào? Vậy tao bảo mày cút sao mày không cút? Cao Tử Tề mà tao biết từ trước đến nay không phải là đứa biết nghe lời! Nếu không phải mày cũng thèm muốn Hải Duyệt thì mày đến đây làm gì?! Tao nói cho mày biết, mày đừng tưởng vào công ty rồi thì có nghĩa được chia gia sản! Tao sẽ không để mày đắc ý đâu!”
Tử Tề tuy bị khiêu khích nhưng vẫn nhẫn nại: “Tốt nhất anh hãy về đi, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ lên đấy!”
Tử Hào vung tay vung chân, “Gọi đi! Mày gọi chúng lên đây, để xem chúng nghe tao hay nghe mày, thằng con bà hai, Cao Tử Tề!”
Tử Tề phẫn nộ bật dậy, nghiến răng: “Anh nói cái gì?”
Tử Hào cay nghiệt: “Tao nói đấy! Mày là con bà hai!”
Đầu Tử Tề bốc hỏa, đấm cho Tử Hào một cái.
Tử Hào lảo đảo lùi ra sau vài bước, ôm mặt, không dám tin nhìn Tử Tề, đùng đùng phát giận, “Mày dám đánh tao!”
Tử Tề trừng mắt: “Nếu tôi là anh thì sẽ học cách quản lý cái mồm mình cho tốt.”
Tử Hào nhận ra cảm xúc của Tử Tề, sung sướng tiếp tục châm biếm, “Mày là con bà hai, tao nói sai à? Mày đừng tưởng mày họ Cao, mọi người sẽ coi mày là người nhà họ Cao? Nực cười! Ai cũng biết Cao Tử Tề mày chẳng là cái gì! Mày không phải là con trai của vợ cả! Không phải là người thừa kế của Hải Duyệt! Mày chẳng là cái gì cả! Mày chỉ là rác rưởi!”
Cơn nóng càng bốc cao, Tử Tề xông vào Tử Hào. Lần này Tử Hào có đề phòng, anh ta vung nắm đấm trước, khóe miệng Tử Tề tóe máu.
Tử Hào đắc ý, “Ha ha! Biết sự lợi hại của tao chưa?!”
Tử Tề quẹt miệng, không nói lời nào, thụi mạnh vào bụng Tử Hào.
Tử Hào đau đến gập người, “Mày!”
Tử Hào nổi điên, xông vào Tử Tề.
Hai anh em cùng nhào lên, không ngừng đấm đá. Bàn làm việc bị xô đẩy, các thứ trên bàn rơi hết xuống mà họ vẫn chưa dừng lại. Một lát sau, cả căn phòng trở nên tanh bành.
8 giờ tối, Hiểu Khiết sực nhớ là cô để quên tài liệu ở công ty, vội quay lại. Lúc bước từ nhà vệ sinh ra, thì đúng lúc đụng phải Tử Tề cũng từ nhà vệ sinh nam. Cô bất ngờ: “Tử Tề? Muộn thế này anh vẫn chưa về? Anh bị thương à?” Hiểu Khiết hốt hoảng.
Tử Tề sờ lên vết thương trên mặt, cười khổ.
Hiểu Khiết kéo anh vào phòng kế hoạch, tìm hộp thuốc rồi cẩn thận sơ cứu. Anh giấu cô chuyện đánh nhau với Tử Hào, chỉ nói là Thiên Thiên xô ngã.
“Thiên Thiên bất cẩn quá, đi đứng thế nào làm anh ngã thành thế này?” Hiểu Khiết càu nhàu.
Cô bôi thuốc nơi khóe miệng xong, chuyển sang vết thương trên trán.
Tử Tề điềm nhiên cười: “Ừ, Thiên Thiên vốn là một thiên binh mà. Sao muộn thế này em còn đến công ty?”
Hiểu Khiết dán một miếng urgo lên trán anh: “Ồ, em quên tài liệu. Được rồi, anh nhớ ngày nào cũng phải rửa lại và bôi thuốc nhé, như thế vết thương sẽ mau lành.”
Tử Tề cảm động trước sự tỉ mỉ của cô.
Hiểu Khiết thu dọn hộp thuốc, định ra về. Chợt Tử Tề kéo cô lại.
“Em không hỏi anh đã xảy ra chuyện gì à?”
Hiểu Khiết nghĩ một lát rồi lắc đầu cười: “Nếu anh muốn thì sẽ tự kể. Từ lúc em gặp anh ở nhà vệ sinh đến giờ, anh đâu có ý định giải thích với em. Em đoán là anh cũng không muốn em hỏi.”
Tử Tề ngạc nhiên, “Em... vẫn rất hiểu anh.”
“Đương nhiên.” Hiểu Khiết tự trào, “Dù gì thì chúng ta cũng từng sắp kết hôn mà.”
Tử Tề cầm bình thuốc trên bàn, ân hận: “Nghĩ lại thật đáng châm biếm. Khi anh bị thương, em bôi thuốc cho anh. Nhưng chính anh lại là kẻ khiến em tổn thương nhất.”
“Không sao. Vết thương của em đã khỏi rồi, anh chẳng bảo trông em thay đổi ư? Em tự hồi phục rồi. Thuốc bôi xong rồi!”
“Nếu như mọi thứ lặp lại, em có bên anh không?”
Hiểu Khiết sửng sốt chốc lát, sau đó dứt khoát đáp: “Có!”
Tử Tề bất ngờ, “Thật? Tại sao?”
Hiểu Khiết nghiêm túc: “Bởi vì anh là một đối tượng rất tốt. Em sẽ không vì chuyện Quý Tinh mà phủ nhận toàn bộ những ưu điểm của anh. Bất kể là ngoại hình, năng lực hay gia cảnh, anh đều rất tuyệt. Đương nhiên, quan trọng nhất là anh và em thực sự hiểu nhau. Lúc ấy em đã rung động. Nên dù mọi thứ lặp lại lần nữa, em vẫn bị anh hấp dẫn, vẫn sẽ ở bên anh.”






Tử Tề hỏi thêm: “Còn... bây giờ thì sao?”
“Bây giờ?”