Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.

g.
Kì nghỉ hè sinh viên năm nhất đó, tôi và Uông Nhiên sau khi nói chuyện điện thoại, cô trong thư thường nhắc tới vị Tiêu mỗ, bây giờ dĩ nhiên thăng cấp làm bạn trai của Uông Nhiên, Tiêu Hách quan tâm nồng hậu, nhất định tôi phải đi một chuyến để tìm hiểu về anh chàng này.
Không thành công khi thuyết phục Uông Nhiên xuống phía Nam, tôi quyết định trực tiếp phóng đến Bắc Kinh. Vừa đấm vừa xoa lại làm phiền mãi cuối cùng tôi cũng lấy được tài trợ từ mẹ, tôi nghĩ tốt rồi, lén lút đi lại lén lút về, biến nhất mấy ngày chắc cũng không bị Hướng Huy phát hiện, nhưng khi tôi ngồi trên xe lửa, cất kỹ hành lý, cùng người hành khách bên cạnh chào hỏi thân thiện, tôi nhất thời kinh hãi choáng váng.
Tôi há to mồm, lắp bắp hỏi, “Anh … sao lại tới ?”.
Anh lúc nào thần thông quảng đại đến thế này, chẳng những biết tôi đi khỏi Thượng Hải chuẩn xác thời gian, còn đi cùng chuyến tàu, thậm chí còn ngồi cùng hàng ghế với tôi.
Tôi biết anh tức giận, bởi vì mặc cho tôi ăn nói khép nép, lời nói tốt đẹp, anh cũng không nói một lời. Cuối cùng, tôi bắt đầu tức, không quan tâm, ai còn nợ ai không hoàn.
Tôi nghiêng đầu sang chỗ khác, hai tay nâng má, nghển cổ đối mắt với cửa kính tàu.
Đêm đầu mùa hạ, ánh trăng nhu mỹ, tràn ngập trời sao.
Khoa học kỹ thuật tiến bộ làm chúng ta di chuyển vị trí tốc độ vượt bậc trong không gian, vượt xa ngoài sức tưởng của những người tiền nhiệm, tàu ban đêm mục đích hướng tới bầu trời sáng sớm.
Tôi cảm thấy rất buồn chán, mang tiểu thuyết ra đọc, lật vài tờ, lại thấy không vui hơn, lén lút liếc mắt lườm Hướng Huy một cái, vừa vặn đụng ngay phải ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi.
Anh thu hồi tầm mắt, gãi gãi đầu, ngồi nghiêm chỉnh, khóe miệng chẫm rãi mỉm cười.
Tôi không cam, oán thầm, “Nhường đường một chút, em muốn vào nhà vệ sinh”. Tôi nhìn anh nói.
Anh lấy Walkman mang bên mình cắm vào tai, quay lưng lại, làm bộ như không nghe thấy.
Tôi khó chịu, kéo lỗ tai anh lặp lại một lần, “Em muốn đi vệ sinh”. Cả một đoàn hành khách cùng chuyến xe đều quay lại nhìn tôi, mấy chục mồm há hốc dường như đồng thời toét ra, cười ha hả.
Tôi xấu hổ vô cùng, tất cả đều là do anh ban tặng.
Hướng Huy cuối cùng không nhịn được cười, lông mi giật giật, bùng nổ một chuỗi tiếng cười sang sảng. Tôi trước mắt bao người không tiện phản bác, chỉ dám chôn vùi cơn tức trong lòng.
Cảm giác có một bàn tay vuốt ve đỉnh đầu tôi vài lần, sau đó có gì đó nhét vào tai tôi.
“Là bài hát của Trương Ngọc Hữu”. Tôi sắp nhảy dựng lên, “Anh không thể đổi băng khác được à?”.
Anh nhún vai, “Chỉ có cái này”.
“Anh biết rõ em không thích anh ta”. Hướng Huy là người hâm mộ Trương Ngọc Hữu, sau khi biết anh hâm mộ cũng không ít lần bị anh độc hại.
Anh cười im lặng, “Anh chỉ cần em thích anh ấy hát, không phải muốn em thích con người anh ấy”. Anh hạ giọng, lại bổ sung một câu, “Em chỉ cần thích một mình anh là được rồi”.
Mặt tôi thoáng ửng hồng, tim không khống chế được kinh hoàng.
May mắn đoàn người vừa cười xong lại bận việc của mình, không hơi đâu chú ý động tĩnh của chúng tôi.
So với tôi ngượng ngùng, Hướng Huy không chút bối rối, anh khẽ sờ gương mặt tôi, trong mũi khẽ hừ một tiếng lạnh, mang nhiều cảnh báo uy hiếp, “Về sau hứa không được phép chơi trò mất tích với anh”.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, hứa miệng, còn lòng nhắc nhở trở về nhất định phải cho Chu Xuân một trận.
“Không phải Chu Xuân nói chứ” Dường như biết rõ lòng tôi nghĩ gì, Hướng Huy nhìn lại tôi, ngắn gọn một câu, “Là Viên Lang”.
Tôi bật cười, còn không phải cùng một dạng, Chu Xuân này thật là miệng rộng, cô nàng biết rõ đương nhiên Viên Lang cũng biết rõ.
Hướng Huy mấp máy môi, mắt khắc sâu, khóa chặt ấn đường, ôm tôi, “Tóm lại, không được có lần sau”.
Tôi cười khẽ, đột nhiên tim có chút bất an, tôi sợ chuyện quá tốt đẹp, sẽ có một ngày bị ông trời lấy hết đi.
Lời hát của Trương Ngọc Hữu ru rôi ngủ thật say, có Hướng Huy bên cạnh, tôi ngủ đặc biệt an tâm.
Ngày hôm sau tỉnh lại, phát hiện mình gối đầu lên ngực anh, cánh tay còn vững chắc vòng vào cổ anh, còn anh vẫn duy trì tư thế ngồi ấy, đợi tôi tỉnh lại, mới chuyển tay chân, nói khẽ « Sớm ».
Không có mắt mũi nhìn, tôi ưm một tiếng, cúi đầu thật lâu vẫn không dám ngẩng lên.
Nhà ga Bắc Kinh, mang đậm kiến trúc của vết tích lịch sử mạnh mẽ.
Sáng sớm ở Bắc Kinh có cảm giác tươi mát, hành trình của chúng tôi đến Bắc Kinh bắt đầu.
Trường học của Uông Nhiên tại quận Hải Điến, gần cầu bằng đá trắng, bởi vì muốn trước khi trở lại trường nghênh đón tân sinh viên, cho nên chỉ ở nhà một tháng, nghe nói, Tiêu Hách đã theo cô nàng về nhà ra mắt.
Không hổ là người phương Bắc, làm chuyện gì đều có gan dạ sáng suốt quyết đoán, không như tôi, đã sớm bắt đầu với Hướng Huy, nhưng cho tới bây giờ vẫn giấu ba mẹ cẩn thận.
Theo ghi chép của Uông Nhiên, từ nhà ga đến trường học của cô cũng phải đi mấy chuyến xe, cho nên, tôi vẫn quyết định đi ngay.
Tôi không phải lần đầu đến Bắc Kinh, nhưng sự phát triển nhanh chóng của thành phố Bắc Kinh khiến tôi mỗi l


Snack's 1967