Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.
o góc tường, cử động này càng khiến anh đi sâu vào trong cô hơn, cô bật lên tiếng rên dài, hai chân khép chặt, anh thả mình hưởng thụ niềm khoái cảm cô đem đến, bất giác rên nhẹ, căn phòng đột nhiên rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn âm thanh mê đắm thoát ra từ miệng hai người…
Cuồng phong qua đi, Giản Tư cảm thấy người nhũn như bún, toàn thân không chút sức lực. “Cuộc… cuộc hẹn…” Cô kiệt sức nhắm mắt lại, không cam lòng khẽ thầm thì, thực ra cô cũng rất mong chờ cuộc hẹn lần này.
Mồ hôi đẫm thân, anh đổ sập xuống cơ thể thon thả của cô, không chút bận tâm nói: “Mặc kệ bà ấy.”
Anh ôm chặt cô, vô cùng mãn nguyện. Năm năm nay không phải anh chưa từng động đến phụ nữ, thật ra anh còn thầm hi vọng sẽ tìm được người thay thế cô, anh cứ tưởng đó là chuyện hết sức dễ dàng. Nhưng sau khi đã thử hết những cô nàng xinh đẹp, nóng bỏng, thuần khiết… đột nhiên anh nhận ra nỗi trống trải không thể giãi bày sau mỗi cuộc ân ái. Còn lúc này, sau khi anh thực sự cảm thấy mãn nguyện, anh mới hiểu ra, nỗi trống trải không cách nào lấy đầy được kia, là do những người phụ nữ bên cạnh anh không phải là cô!
Tâm địa mưu mô
Đúng giờ hẹn, Giản Tư bước vào quán cà phê với dáng vẻ đầy tự tin.
Triệu Trạch đang ngồi ở góc phòng, thấy cô, bà ta hơi ngạc nhiên, ánh mắt ngờ vực xoáy sâu vào bộ đồ hàng hiệu trên người cô. Bà ta không ngờ, chỉ trong vài ngày, cô bé nghèo hèn nhút nhát Giản Tư lại có phong thái phóng khoáng tự tin đến thế.
Giản Tư ngồi xuống, đưa ánh mắt lạnh lùng không lẩn trốn nhìn thẳng bà ta, khiến người đàn bà từng trải đột nhiên lạnh sống lưng. Bà cố ý dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Giản Tư từ đầu đến chân, tất cả những thứ trên người cô đều được mua bằng tiền con trai bà. Triệu Trạch cười nhạt, một người đàn bà có sức vóc nhưng lười biếng, sống bám trên thân người đàn ông, thử hỏi, một khi tiền hết, cô ta lấy gì mua quần áo sang trọng đây?
Vợ chồng Triệu Trạch có thể đánh trận cuối là công kích vào sự nghiệp và lòng tự tôn của con trai, nhưng như thế sẽ tạo ra vết nứt tình cảm, người mẹ sẽ đau lòng. Nén cơn giận, bà ta mỉm cười với Giản Tư, “Đến rồi à?”
Triệu Trạch đưa mắt quan sát Giản Tư, cô im lặng, không biết trong lòng đang nghĩ gì, bà ta nói tiếp: “Nếu nó yêu cô cả đời, cô chịu khổ nuốt nhục bên nó cũng còn xứng đáng. Nhưng nếu sau này cô héo hon tàn tạ, Thành Hạo chán cô, lúc đó chúng tôi những người làm cha mẹ lại sẵn lòng tha thứ cho con trai mình, không màng hiềm khích khi xưa, chỉ cần nó chịu bỏ cô, kết hôn với một cô gái môn đăng hộ đối, cô nghĩ xem Thành Hạo sẽ chọn lựa thế nào? Cũng có phải lần đầu tiên nó vứt bỏ cô đâu? Thành Hạo chưa sống khổ sở bao giờ, cô thì khác, cô cũng biết cuộc sống nghèo khổ mệt mỏi như nào, nếu không cô cũng chẳng đi làm nhân tình cho Kỷ Hằng.” Giản Tư dùng ống hút quấy cốc cà phê, lời phân tích hợp tình hợp lý, từng câu thẳng thừng, khơi gọi nhiều thứ trong đầu cô.
“Cô bé, cô chỉ đang nhất thời nông nổi, muốn dùng hôn nhân để báo thù chúng tôi.” Triệu Trạch cười cười, “Nhưng chỉ sợ đến một ngày, cô sẽ nhận ra người cô báo thù không phải là chúng tôi, mà chính là cô. Thôi, cứ xem như tôi lùi một vạn bước để đặt ra giả thiết, những chuyện đã qua cô đều không muốn nghĩ tới, Thành Hạo giờ đâm đầu vào đường cụt, ngày ngày vô công dồi nghề nằm nhà, thì có thể đáp ứng cuộc sống xa xỉ của cô trong bao lâu chứ? Hai đứa kết hôn, đối với hai ông bà già chúng tôi thì chẳng có tổn hại nào cả, nghĩ lạc quan chút thì, chỉ là con trai tôi chơi đùa thêm một cô gái, chúng tôi có thể thua, nhưng cô thì không.” “Vậy bà nói phải làm sao đây?” Giản Tư khẽ hỏi.
Triệu Trạch bật cười, biết là cô đã động lòng, “Cô đã nếm trải khổ sở rồi, biết trên đời này quan trọng nhất là cái gì. Đây là tấm séc trị giá năm trăm vạn tệ, nếu cô chịu bỏ đi, tôi sẽ cho cô nhiều hơn. Hà tất cô phải nhúng chân vào ao nước đục Hề gia chúng tôi?” Giản Tư nhìn tấm séc trên bàn, năm trăm vạn tệ… cũng không nhiều lắm, xem ra trong mắt Hề phu nhân, cô vẫn chỉ là một món hàng nhỏ trị giá năm trăm vạn tệ thôi sao?
“Tôi cần suy nghĩ.” Giản Tư nhét tấm séc vào ví da, nét mặt khinh miệt của bà ta thoáng chút thở phào.
Từ quán cà phê cô đến thẳng ngân hàng, nhét tiền vào tài khoản của mình, sau đó gọi cho Hề Thành Hạo.
Hề Thành Hạo cười nói, “Giá quá bèo, anh nghĩ lát nữa sẽ đến lượt anh rồi, thế này đi, em cứ dạo phố một lúc, chờ anh thông báo địa điểm hẹn, sau đó em đến muộn hơn anh nửa tiếng, chúng ta cùng ăn tối.”
Giản Tư cúp máy với tâm trạng vô cùng sảng khoải, cô nóng lòng muốn xem vẻ mặt của Hề phu nhan khi đối diện sự thật, đây mới là điểm hay ho nhất của giao dịch lần này.
Triệu Trạch nhận được thông báo Giản Tư đã rút tiền, liền gọi ngay con trai ra gặp, bà tưởng sẽ phải tốn không ít nước bọt, anh mới chịu ra mặt, không ngờ mọi thứ lại rất thuận lợi.
Lúc bà nửa đau lòng nửa khinh miệt nói với con trai, đứa con gái kia cầm được tấm séc thì đi rút tiền luôn, rõ là đáng kinh tởm… Con trai chỉ nhìn bà mỉm cười, bà vừ