Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.

a khóc vừa khuyên con quay đầu, vẻ rất đau xót.
Ngay lúc đó, Giản Tư cười ngọt ngào bước vào nhà hàng, ngồi xuống cạnh con trai bà e thẹn như chú mèo con, Triệu Trạch cau mày, đột nhiên tỉnh ngộ, phẫn nộ mặt mày đỏ bừng.
“Mẹ à.” Giản Tư mỉm cười, đôi mắt cong cong, vừa ngọt ngào vừa đáng yêu, tiếng gọi này làm Triệu Trạch đau hơn cả bị dao cứa vào tim, “Cảm ơn món quà của mẹ, con và Thành Hạo sẽ dùng nó để tổ chức hôn lễ.”
Triệu Trạch trợn mắt tức giận nhìn con trai, không ngờ đứa con dứt ruột đẻ ra lại dung túng cho con hồ ly tinh mặc sức khiêu khích bà, thậm chí còn vuốt ve tóc nó khích lệ, bà chỉ muốn giơ tay tát vỡ mặt đứa con gái kia, đòn đả kích này thật quá hiểm! Đứa con trai bà quý hơn sinh mạng, không ngờ lại sỉ nhục mẹ nó như thế! Mặt bà xám xịt, hai hàng lệ chảy ra, “Thành Hạo, không ngờ con lại đối xử với mẹ thế này. Mẹ…”
Hề Thành Hạo không đành lòng, cau mày gọi một tiếng: “Mẹ.” Anh căm tức cách làm thô bạo tàn khốc của bố mẹ: phong tỏa kinh tế, đè bẹp sự nghiệp của anh, nhưng khi mẹ nhìn anh với gương mặt đau đớn như thế, hai bên tóc mai chân trắng xóa, hỏi làm sao trái tim kẻ làm con không thương xót? Triệu Trạch không chờ anh nói tiếp, đứng dậy che miệng nghẹn ngào bỏ đi, lên xe rồi thì vẻ yếu đuối thảm thương cũng biến mất, bà nhìn hàng cây bên đường, bà lại khinh địch rồi, không phải chỉ ả hồ ly tinh kia mới có tâm địa mưu mô, kẻ địch lớn nhất hiện nay của bà chính là đứa con trai do một tay bà dạy dỗ đồng thời khiến bà được kiêu hãnh với đời.
Móng tay bà cắm sâu vào lớp da bọc ghế, nói về tâm địa mưu mô thì… bọn chúng vẫn còn xanh và non lắm.






Lo buồn
Hề Thành Hạo ngồi im hồi lâu không nói lời nào, bóng dáng yếu đuối run rẩy bỏ đi của mẹ, làm tiêu tan niềm vui thắng lợi trong anh. Đó không phải bóng lưng của bậc trưởng bối đã dùng phương thức cưỡng chế ngang ngược làm tổn hại lòng tự trọng và kiêu hãnh của anh, mà đơn thuần là bóng lưng của một người mẹ… Anh vẫn còn nhớ hồi nhỏ mỗi sáng gọi anh dậy, ánh mắt mẹ chan chứa yêu thương, hôn lên má anh. Lớn lên rồi, mặc dù tình cảm ấm nồng ít được thể hiện ra ngoài, nhưng mỗi lần anh gặt hái thành công, thì sự tự hào và khích lệ trong mắt mẹ luôn khiến anh khấp khởi trong lòng.
Anh đang suy tư, Giản Tư không làm phiền, cô chỉ lặng thinh quan sát biểu cảm của anh, một mối nguy hiểm mãnh liệt xâm chiếm tim cô. Hề phu nhân nói đúng, lúc Hề Thành Hạo thôi không oán trách bố mẹ nữa, thì cô chẳng còn chút phân lượng nào.
“Tối nay… em muốn ăn gì?” Hề Thành Hạo nhướng mày, nhìn cô gái im lìm bên cạnh, nhẽ ra anh không nên tỏ ra do dự trước mặt cô. Quả nhiên, anh lại nhìn thấy sự lo buồn trong mắt cô. Anh khẽ thở dài, mặc dù Giản Tư căm hận bố mẹ anh, mặc dù cô đã hạ quyết tâm phải báo thù… nhưng xét cho cùng cô vẫn chỉ là một cô gái yếu đuối. Anh không dám chắc tình cảm cô dành cho anh lúc này là gì, nhưng anh biết rõ cô đã xem anh như một đồng minh duy nhất, vì thế nếu anh có chút dao động, cô sẽ sợ hãi, sợ bản thân mất hết tất cả. Anh đau lòng, ôm chặt vai cô, anh đã từng hại cô không còn gì cả.
Giản Tư lắc đầu trong lòng anh, “Về nhà ăn đi.” Cô biết anh đang rầu rĩ, ngay cả giọng nói cũng hơi miễn cưỡng.
Hề Thành Hạo đang xem tài liệu trong thư phòng, mặc dù anh không cần đến công ty, nhưng điện thoại, email liên tục tìm đến anh… Điều này khiến cô yên tâm, ít ra cuộc sống bi thảm mà Hề phu nhân dự đoán cũng không giáng xuống, nói thật thì cô có hơi đắc ý.
Cô xem tivi một lúc, Hề Thành Hạo không vội vã lao lên giường như mọi hôm… đã hơn chín giờ, anh vẫn chưa về phòng ngủ, cô bỗng dưng cảm thấy chán với tất cả các chương trình trên tivi, với lấy điều khiển tắt đi. Chiếc đèn đầu giường thiết kế tinh tế, tỏa ra ánh đèn mông lung ấm áp, cô ôm chân, cằm tựa lên đầu gối, thẫn thờ nhìn hoa văn trang trí trên lồng đèn. Cô đang đợi anh… tâm trạng anh đang suy sụp, điều đó khiến cô cảm thấy như bị phản bội.
Hề Thành Hạo tắm xong, lại ngồi loay hoay một hồi trước màn hình máy tính, đợi tóc khô rồi mới về phòng ngủ, thấy cô đang thất thần bó gối, trong lòng bồi hồi xót xa. Dưới ánh đèn vàng, trông cô càng lẻ loi bé nhỏ.
“Sao vẫn chưa ngủ?” Anh bước đến, ôm cô nằm xuống giường, “Đang đợi anh sao?” Anh cố ý cười hỏi, biết rằng đó là chuyện không thể, cho đến bây giờ cô vẫn chưa say mê anh đến mức độ đó, quả nhiên cô không trả lời. Anh thầm thở dài, “Ngủ thôi.” Anh giơ tay tắt đèn, nhưng bất ngờ bị cô ngăn lại.
Cô nằm trong lòng anh ngước mắt lên, đôi mắt trong veo lấp lánh lạ thường. “Rất buồn… phải không?” Cô hỏi, anh đọc được sự khẳng định và đồng cảm trong đôi mắt cô, tim chợt rung động. Mặc dù anh đã ra sức che giấu, nhưng cô vẫn nhìn thấy hết. Cô gượng gạo đặt tay lên lồng ngực anh, cô cụp mắt, hàng mi dài đổ bóng trên khuôn mặt, “Cảm giác khi bị bố mẹ oán trách… em hiểu mà.”
Câu nói nhẹ nhàng cắm phập vào tim anh như một cây kim nhọn hoắt, anh đau đớn toàn thân khẽ run rẩy. Anh ôm chặt lấy cô, lúc anh cảm thấy có lỗi khi nhìn thấy nước m