Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
lời.
Hề Kỷ Hằng vịn tay lên thành sofa, ném cho cô một cái liếc xéo, “Đây chính là thứ cô muốn phải không? Không những bảo đảm đời sống vật chất mà còn đồng ý kết hôn với cô, quan trọng hơn là có thể chọc tức chết bố mẹ anh ta, đây là sự báo thù của cô sao?”
Giản Tư hơi nheo mắt không có chút biểu cảm, cô vẫn chưa rõ ý đồ đến đây của Hề Kỷ Hằng, cũng không ngoại trừ anh đã trở thành trợ thủ của Triệu Trạch vì quá căm hận cô, đến đây để thị uy hoặc chuyển lời cho Triệu Trạch.
“Nếu nói về khổ nhục kế, hai bác tôi cao tay hơn cô nhiều!” Anh cười phì một tiếng, “Tôi đoán nhân lúc bác trai nằm viện, bác gái sẽ bảo người chồng của cô về lãnh đạo Gia Thiên.”
Giản Tư cụp mắt, quả nhiên là đến để thị uy.
“Cô tưởng hai bác tôi mềm lòng, sau khi ván đã đóng thuyền thì hồi tâm chuyển ý ư? Chuyện họ điều tra tình hình tài chính của Hề Thành Hạo tôi cũng biết, đến tôi còn nghe thấy anh ta có công ty riêng, cô tưởng họ không biết sao? Nếu không đẩy các người vào đường cùng bằng con đường tiền bạc, thì dĩ nhiên họ sẽ chuyển sang hướng khác, ví dụ như… kịch tình cảm. Anh họ tôi… dù sao cũng là một người con có hiếu. Sau khi gia đình họ hóa giải mọi mâu thuẫn, thì cô sẽ bị cô lập một mình. Giản Tư, đấy là cuộc sống mà cô mong muốn sao?”
Trời tối rất nhanh, không biết tự lúc nào hai người đã chìm trong một không gian u tối, không thể nhìn thấy biểu cảm của đối phương.
Cô chạy đi bật đèn nhà bếp và nhà ăn, Hề Kỷ Hằng nôn nóng muốn biết câu trả lời của cô, cũng đứng dậy bước nhanh đến sau lưng cô, xoay vai cô bắt cô phải đối diện với anh, vì cô quá nhỏ bé yếu ớt, anh thì mạnh tay, nên cô bị lắc như một con búp bê bằng vải không có sự sống.
“Nói đi?! Cô vứt bỏ tôi vì cuộc sống như vậy hả? Tôi đang hả hê lắm, tôi phải trợn tròn mắt lên nhìn đứa con gái không biết thân biết phận là cô rơi vào thảm kịch! Ha ha…, cô tưởng bác gái tôi là ai chứ? Cô tưởng Hề Thành Hạo là thằng lụy tình chắc? Lăng nhăng cũng do di truyền cả đấy, đàn ông con trai nhà họ Hề chẳng ai chung thủy đâu! Bác trai tôi ở ngoài chơi bời thả cửa, bác gái cả đời không biết đã tống cổ bao nhiêu đứa con gái mưu mô xảo quyệt. Nói về thủ đoạn và kinh nghiệm, thì mười cô Giản Tư cũng không phải đối thủ của bà ấy! Rồi cô sẽ thất bại thảm hại cho mà xem!” Anh muốn tỏ ra cao ngạo châm biếm, nhưng sự phẫn nộ và đau khổ ánh lên trong mắt anh khiến anh trở thành một đứa trẻ giận dữ nói lời cay độc.
Giản Tư không ngẩng lên nhìn anh, nước mắt chậm rãi hoen ướt hàng mi hơi cụp xuống, sự yếu đuối lặng lẽ này là vũ khí sắc bén nhất đâm thủng tim anh. Quả nhiên cánh tay anh hơi buông lơi, cô cười nhạt trong lòng, dù lời anh nói có vẻ chỉ là lời uy hiếp phô trương thanh thế, nhưng cô hiểu đó chính là sự thật. Cũng chính bởi địch thủ khó nhằn, nên cô mới có chí khí hăng hái như thế.
“Lúc đầu…” Giọng cô nghẹn ngào, nhất thời chặn đứng lửa giận trong anh, “Tôi định báo thù, tôi quá căm hận. Nhưng dần dần, tôi nhận ra tôi chỉ đang mong mỏi một người thật lòng yêu tôi, đối xử tốt với tôi, tôi muốn kết hôn, muốn có một gia đình, như thế tôi sẽ không còn cô đơn trên thế gian này nữa.”
Khuôn mặt đẫm nước mất của cô làm anh mất khả năng suy nghĩ, chỉ biết nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, “Đồ ngốc!” “Hề Kỷ Hằng…” Cô gọi anh, nghe tên mình khẽ khàng phát ra từ đôi môi nhỏ xinh như cánh hoa anh đào, tựa như lời thủ thỉ, Hề Kỉ Hằng bất giác run rẩy, đôi tay cô vòng qua eo anh, “Đừng ghét tôi, đừng chế nhạo tôi… tôi rất cô đơn.”
Anh không nói gì, trái tim đột nhiên quặn lại xót xa.
“Ăn tối với tôi nhé?” Đối với anh, nước mắt của cô vĩnh viễn có sức sát thương mạnh nhất, anh không biết mình đang làm gì, không muốn phân tích đâu là đúng đâu là sai nữa, anh chỉ biết gật đầu, chỉ biết thuận theo ý cô.
Anh ăn bát cháo cô nấu, ngồi đối diện với cô trên bàn ăn, vào giây phút này anh rất ghen tị với Hề Thành Hạo, đồng thời lại cảm thấy mãn nguyện một cách hèn hạ… Cháo rất ngon, mùi vị này cả đời anh đều không quên nổi.
Ấm áp
Hơn bốn giờ sáng Hề Thành Hạo mới về đến nhà, trời tảng sáng, không gian lờ nhờ trắng xanh bao trùm tòa nhà, khiến nó trở nên lẻ loi lạnh lẽo. Anh bước nhẹ lên lầu, trên người vương mùi bệnh viện, sợ nhiễm mầm bệnh, anh tắm qua rồi mới đẩy cửa bước vào phòng ngủ.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp toát ra từ chiếc đèn ngủ đầu giường, cô đang nhắm chặt hai mắt, lông mày nhíu lại, hình như đang ngủ, một giấc ngủ chật vật bất an. Anh không sao cưỡng lại được ý định đưa ngón tay cái chạm nhẹ vào hàng mi dài của cô… Lúc đang ngủ, cô đẹp như một nàng búp bê, vẻ đẹp dịu dàng luôn làm con tim anh xao xuyến. Anh ôm cô, nhẹ nhàng để cô gối lên tay mình.
Trong lúc mơ màng, cử động nhẹ của anh cũng khiến cô tỉnh giấc.
Anh hôn lên đôi mắt xinh đẹp vẫn vương làn nước kia, “Xin lỗi, làm em tỉnh giấc rồi.”
Lúc Giản Tư bưng khay đồ ăn vào phòng ngủ, thì bắt gặp Hề Thành Hạo đang sầm mặt nhìn màn hình di động, thấy cô bước vào, lông mày giãn ra, anh tắt luôn di động.
“Tối qua chắc a