The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341269

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.



Mở lòng
Chương trình thời sự đang đưa tin về triển lãm hoa tổ chức ở vườn thực vật ngoại ô, muôn loài hoa rực rỡ khoe sắc quanh núi cao thác nước, vô cùng hấp dẫn. Hề Thành Hạo bưng đĩa hoa quả đã rửa sạch ra, ngồi xuống sofa cùng xem tivi, lúc đưa cho cô quả táo anh nhận ra mắt cô đang dán vào màn hình, “Muốn đi không? Xuất phát nào.” Anh cười cười.
“Bây giờ á?” Giản Tư tròn mắt, “Hơn mười giờ mất rồi.”
“Chơi thỏa thích rồi thì ăn tối ở ngoài luôn.” Anh kéo cô dậy, giục cô thay đồ trang điểm.
Giản Tư buộc tóc đuôi gà, mặc bộ quần áo đơn giản, Hề Thành Hạo ngồi chờ ở phòng khách. Lúc xuống cầu thang, nhìn anh ngồi thu lu trên sofa, cô biết, anh đã bắt đầu chán ngán cuộc sống nhàn nhã rồi, cảm thấy không biết giết thời gian bằng cách nào, mặc dù anh cười hì hì cố tình giấu nhẹm, nhưng làm sao qua mắt được cô?
Giản Tư hơi xấu hổ, Hề Thành Hạo chỉ cười, lừ anh một cái, “Em đến đòi nợ đấy à? Ngang ngược quá đấy! Bọn anh vừa đi ăn về, trong nhà chẳng có gì ăn được cả, mệt lắm rồi, không có sức đâu mà phục vụ, tự ra ngoài giải quyết bao tử của mình đi.”
“Ôi chao!” Hề Kỷ Hằng đập mạnh chai nước lên mặt bàn, “Hai người dù sao cũng là anh họ chị dâu, sao lại vô lương tâm thế?! Em đến đòi nợ à? Em có đạo đức nghề nghiệp hơn cả bọn thu nợ nữa, ngồi trước cửa nhà anh mấy tiếng đồng hồ rồi! Mau lên đi, có mệt sắp chết cũng phải làm một bữa đàng hoàng có canh có thịt cho em.”
Lông mày Hề Thành Hạo giãn ra, anh họ chị dâu? Nghe Hề Kỷ Hằng nói vậy, nút thắt nơi đáy tim dường như được tháo gỡ ngay tức khắc. “Nếu em nhất định đòi ăn ở đây, thì anh chỉ có mì tôm tuyệt hảo để chiêu đãi em thôi.” Hề Thành Hạo ôm hai tay trước ngực, “Em muốn vị gì nào?”
Hề Kỷ Hằng ném cho Giản Tư một cái liếc xéo, “Em muốn bốn món một canh!” Giống trẻ con hờn dỗi đòi kẹo vậy.
Giản Tư cười, miễn cưỡng vào bếp.
Mặc dù không đáp ứng được đòi hỏi quá quắt “bốn món một canh”, nhưng Giản Tư đã nấu một món rau một món thịt cho anh, vừa bưng thức ăn lên, Hề Kỷ Hằng đã chui ra từ phòng đọc, không buồn nhìn đầu bếp lấy một cái, cầm đũa ăn liền.
Hề Thành Hạo cũng bước ra từ thư phòng, cười hì hì nhìn anh ăn cơm, “Sao nào, ngon không?” Anh nhìn Giản Tư bằng ánh mắt tự hào.
Hề Kỷ Hằng cắm đầu ăn, miệng vẫn nói cứng, “Đồ ăn toàn mì chính ở ngoài ăn ngán rồi, nên mới thấy mấy món thường ngày không đến nỗi nào.”
Hề Thành Hạo không buồn để ý đến anh, đi về phòng đọc lên mạng giải quyết đống thư từ mới.
“Tôi đến để…” Hề Kỷ Hằng đặt bát xuống, nhìn thẳng Giản Tư đang ngồi đối diện, vẻ mặt tươi cười nghịch ngợm khi nãy đã bị vẻ lãnh đạm thế chỗ, “Khuyên Thành Hạo về Gia Thiên.”
Giản Tư “ừm” một tiếng, đứng dậy xới thêm cơm cho anh, không quan tâm lắm đến lời anh nói.
Hề Kỷ Hằng hơi bất ngờ, Hề Thành Hạo đọc xong thư từ quay lại phòng khách trò chuyện, đề tài khi nãy đã chấm dứt như thế.
“Chốc nữa ra ngoài làm một ly?” Hề Kỷ Hằng ăn xong đẩy bát đũa về phía Giản Tư, nhìn Hề Thành Hạo gợi ý.
Hề Thành Hạo thu dọn bát đũa hộ Giản Tư, do dự nói, “Tư Tư, em ở nhà một mình có được không?”
“Không thể chịu nổi, thật không thể chịu nổi…” Hề Kỷ Hằng đấm ngực bồm bộp, “Rốt cuộc anh có thêm bà vợ hay có thêm con gái thế?”
Bị anh chế nhạo nhưng Hề Thành Hạo vẫn không chút biến sắc, cau mày nói: “Em thì biết cái gì? Từ lúc chuyển đến đây Tư Tư chưa ở nhà một mình bao giờ, cô ấy nhát lắm.” Hề Kỷ Hằng và Giản Tư đều sững người, trong tiềm thức của Hề Thành Hạo, Giản Tư vẫn yếu đuối, sợ bóng đêm, thích nhõng nhẽo, sợ ở một mình như năm năm trước. Hề Kỷ Hằng chợt nhớ đến cái đêm ở bệnh viện, cô gái bé nhỏ không nơi nương tựa này đã thành thạo lau chùi cơ thể người mẹ hôn mê, mới tảng sáng đã một mình xuyên qua hành lang âm u của bệnh viện đi mua đồ ăn sáng.
“Chốt lại một câu, đi hay không?” Hề Kỷ Hằng lạnh lùng hỏi, ánh mắt bất giác nhìn về Giản Tư đang đứng cạnh cửa phòng bếp, ánh mắt cô lơ đãng, không biết đang nghĩ gì. Nghe anh hỏi thế, cô quay sang mỉm cười ngọt ngào với Hề Thành Hạo, lắc đầu trấn an anh, ra hiệu cô ở nhà một mình cũng không sao cả.
Đến quán bar, Hề Kỷ Hằng uống nhiều quá, Hề Thành Hạo không yên lòng để anh tự mò về nhà, đành đưa anh về nhà mình.
Giản Tư luống cuống giúp Hề Thành Hạo đỡ Hề Kỷ Hằng vào phòng khách, Hề Thành Hạo cũng uống không ít, Hề Kỷ Hằng an vị xong thì anh cũng đuối sức, về đến phòng ngủ liền lăn xuống giường mơ mơ màng màng. Giản Tư cởi áo khoác hộ anh, lấy khăn lau mặt và lau tay cho anh, anh ngủ say tít chẳng biết gì.
Bây giờ đã là giữa đêm, dưới ánh đèn yếu ớt, Giản Tư ngồi bên thành giường ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú hơi nhăn nhó của Hề Thành Hạo. Anh rất buồn khổ sao? Cô không cưỡng được ý định vuốt thẳng lông mày anh, để sự sầu muộn và nếp nhăn tan biến. Không ngờ Hề Kỷ Hằng lại dốc sức giúp đỡ cặp vợ chồng già như thế, chẳng trách được, dù sao họ cũng đã nuôi nấng anh từ tấm bé, cô còn tưởng anh sẽ bàng quan đứng ngoài, không giúp bên nào cả.
Trong phòng khách vang lên tiếng lộp độp phá tan màn đêm thanh vắng, Giản Tư hơi