Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1254 lượt.
Học hỏi
Lần đầu gặp Vi Anh – thư ký của Hề Thành Hạo, Giản Tư cảm thấy bà ta là một phụ nữ trung niên hòa nhã, khuôn mặt luôn nở nụ cười, ăn mặc lịch sự, trông rất có khí chất, laptop và bút rút ra từ túi xách tay hàng hiệu cũng đủ thấy điều kiện kinh tế khá giả. Đây là một nhân vật có khả năng hô mưa gọi gió tại Gia Thiên, được Hề Đồng Tiên và Triệu Trạch hết sức tín nhiệm, nên mới giao cho nhiệm vụ phò tá con trai họ.
Giản Tư đặt hai cốc cà phê xuống định né đi một lát, nhưng Hề Thành Hạo túm lấy tay cô, thân mật ôm cô vào lòng, cả hai ngồi đối diện Vi Anh. Giản Tư đỏ mặt, anh thì thản nhiên cười vui vẻ. Giản Tư biết, anh muốn tỏ rõ thái độ trước mặt vị thuyết khách được bố mẹ phái đến, cũng đang thể hiện tâm ý với cô; anh đối đãi với bố mẹ ra sao đều cho cô tận mắt chứng kiến.
Sắc mặt Vi Anh chẳng mảy may thay đổi, bà coi như không thấy cử chỉ thân mật của đôi vợ chồng son. Bà đã làm việc bên cạnh Hề Thành Hạo một thời gian, hiểu rõ tính khí anh, biết trước anh sẽ không chịu nghe bà giảng đạo lý, về điểm này, anh và ngài chủ tịch rất giống nhau, đã quyết định thì sẽ bỏ ngoài tai ý kiến của người khác.
Bà hơi cười lật sổ ghi chép trong tay, vẻ mặt ủ dột tiếc nuối. Hề Thành Hạo là một người đàn ông coi trọng công việc, vứt ngang mấy dự án anh phụ trách, trong lòng anh cũng có chút bứt rứt. Anh nhìn thấy Vi Anh định giở sổ ghi chép công việc, nhưng cũng không mở miệng ngăn cản, tình tiết nhỏ này cũng đủ làm bà cười thầm trong bụng. Bà gấp sổ lại, than thở, “Tôi thật là, còn lôi cái này ra làm gì chứ? Chỉ có hai trong số các dự án giám đốc đảm nhiệm kịp tiến độ, các dự án khác đều đang tạm dừng…”
Vi Anh cười lạnh, “Có so được với Gia Thiên không? Tổng giám đốc Hề là người đàn ông có hoài bão. Cô đang gây trở ngại cho anh ta, rồi sẽ đến ngày anh ta hận cô! Cô đang hại anh ta, cũng hại cả bản thân mình, sau này đến một ngày, anh ta mất đi Gia Thiên, cũng không còn hứng thú với cô nữa, người thật sự trắng tay sẽ là cô. Nếu cô yêu anh ta, thì nên để anh ta giang rộng đôi cánh, anh ta có thể bay đến nơi cao hơn cô tưởng.” Giản Tư nhẹ nhàng vuốt ve chiếc gối trong lòng, nụ cười rất đỗi xinh tươi, đôi mắt dướn lên nũng nịu, như thể cô đang giãi bày tâm trạng thiếu nữ: “Nhưng tôi không yêu anh ta.” Vi Anh sững người, dán mắt vào cô, nụ cười khựng lại ở khóe môi.
“Tôi chỉ muốn anh ta phải sống một cuộc đời tầm thường, để bố mẹ anh ta đau đớn day dứt, Gia Thiên mất đi anh ta hay anh ta mất đi Gia Thiên, tôi đều rất vui.” Giản Tư buông chiếc gối ra, ngọt ngào nói.
Vi Anh trấn tĩnh lại, hừ một tiếng. “Cô chỉ đang nói những lời hờn dỗi thôi! Người trẻ tuổi cứ hành động nông nổi thì chỉ tổ rước họa vào thân.”
Giản Tư tròn mắt, vẫn bộ dạng ngây thơ, “Tôi không hành động nông nổi.” “Cô không sợ tôi nói lại với Tổng giám đốc Hề sao?” Vi Anh nhăn mày nhìn cô, sắc mặt nặng nề.
Hề Thành Hạo hét lớn từ phòng bếp ra, “Bà xã ơi, có bỏ đậu xanh vào cơm rang không đây?” Giản Tư quay đầu dịu dàng nói với vào: “Đừng cho có được không? Em không thích ăn lắm.” Rồi cô quay lại nhìn Vi Anh, làn môi đỏ thắm làm tôn lên hàm răng trắng muốt, làm người ta chỉ muốn hôn một cái, cô nhướng cao mày, cười nói: “Không sợ, nếu thích thì cứ tự nhiên, xem anh ta có chịu tin hay không.” Vi Anh đặt mạnh cốc cà phê lên bàn, xách túi đi thẳng.
Giản Tư cười nhạt một tiếng, lập tức nhăn nhó bước vào phòng bếp, “Thành Hạo…” Hề Thành Hạo đang bóc vỏ tôm, thấy sắc mặt cô thì hơi giật mình, chẳng nhẽ Vi Anh đã nói điều gì làm cô buồn rầu ư?! “Sao thế, Tư Tư?” Bàn tay anh tanh nồng, chỉ có thể dùng cánh tay ôm cô vào lòng.
“Vi Anh về rồi, vì em nói với bà ấy, em không muốn anh quay lại Gia Thiên.” Cô khẽ nói.
“Về cũng chẳng sao! Lúc đầu anh không muốn làm bà ta khó xử nên mới giữ lại ăn cơm, không ngờ bà ta lại nói lung tung với em, đừng để bụng, Tư Tư.” Anh hôn lên trán cô, không cần hỏi cũng biết Vi Anh đã nói gì với cô.
“Thành Hạo, em…” Cô khẽ cọ đầu vào lồng ngực anh, năm năm trước lúc hai người bên nhau, đây là động tác họ yêu thích nhất, nó toát lên sự nũng nịu dựa dẫm khó nói thành lời. Tim anh nhói lên, động tác không tự chủ này của cô có phải đã chứng minh cô bắt đầu tin tưởng dựa dẫm vào anh rồi không? Anh muốn cô quay về làm cô công chúa vô lo vô nghĩ ngày nào, bước tiến triển nhỏ nhoi này làm anh hân hoan khó tả. “Em sợ lắm, anh yêu thích công việc, yêu thích võ đài mà Gia Thiên cho anh… Em sợ sau khi anh quay về, thì sẽ không thể ở bên cạnh em nữa, sẽ…” Cô cũng học cách dừng lại giữa câu như Vi Anh.
“Tư Tư!” Anh ôm chặt cô, “Những thứ anh thích anh sẽ tự tạo ra bằng năng lực của mình, anh không cần phải về Gia Thiên. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, bất kể gặp phải trở ngại gì, bất kể là ai, cũng không thể chia cắt được chúng ta.” Giản Tư im lặng, bình an hưởng thụ hơi ấm trong vòng tay anh. Tốt lắm, về sau chưa nói anh đều hiểu cả, còn trả lời đúng như ý muốn của cô. Nhân tài do Hề phu nhân phái đến, thật đáng để cô học tập.