pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341251

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.

đi, giọng nói nhẹ bẫng, nhưng anh vẫn nghe rõ, “Đi một mình… thì bi thảm quá.”
Hề Kỷ Hằng mặc áo sơ mi mở hai cúc đầu, cà-vạt lả lơi, một vai đeo ba lô con gái, ngạo mạn liếc nhìn chiếc ghế nhào lộn trên không, hừ nhạt khinh khỉnh, “Chán ngắt!” Từng tốp con gái đi ngang qua đều thộn mặt ngắm anh, mặc dù bộ dạng lôi thôi của anh khá buồn cười, nhưng khuôn mặt đẹp trai vẫn dễ dàng hút hồn nữ giới.
“Nhưng tôi muốn chơi.” Giản Tư cong môi nói.
Hề Kỷ Hằng lườm cô, sau khi gả cho Hề Thành Hạo, cô bị nuông chiều quá nên sinh ra rất nhiều tật xấu, động một tí là nhõng nhẽo. Giản Tư giương mắt nài nỉ anh, anh né tránh ánh mắt đó, nhìn lung tung bốn phía, bất ngờ phát hiện đám thiếu nữ khờ khạo đang lén lút dùng di động chụp mình, liền trưng ra bộ mặt lạnh lùng cao ngạo thầm phối hợp với bọn chúng. Giản Tư suýt nữa thì không nhịn được cười, “Không phải anh sợ đấy chứ?”
“Tôi sợ?!” Anh thấy như vừa nghe được câu chuyện hài hước nhất trên đời, “Đi, mua vé ngay!” Giản Tư thấy cổ họng mình khàn đặc, những phản ứng sinh lý nguyên thủy nhất như nỗi sợ hãi và sự thót tim khi lên cao xuống thấp đã đánh tan cơn phẫn nộ và tính toán giấu kín trong lòng, vứt bỏ hết phiền não và u sầu, lúc chiếc ghế dần dần dừng lại, cô cười khanh khách như một đứa trẻ.
Hề Kỷ Hằng mặt mày trắng toát, hai tay bám lấy đai bảo hiểm, cười nhạt nhìn cô, “Cười cái gì? Cô có phải là đứa con gái bình thường không hả? Không sợ à? Có cần tôi bế cô ra khỏi đây không?”
Giản Tư tự gỡ đai bảo hiểm, cười híp mắt, Hề Kỷ Hằng đứng dậy loạng choạng ngã xuống đất ở bước thứ hai, thì ra anh mới là người yếu tim. Những người xung quanh đều nhìn anh cười, thực ra đó cũng là phản ứng bình thường sau khi chơi trò nhào lộn trên không, có người sợ quá còn khóc thành tiếng.
Giản Tư nghiêng đầu nhìn anh: “Giám đốc Hề, có cần tôi đỡ ngài không…”
Hề Kỷ Hằng sắc mặt xanh lét, tự thấy mất mặt, đang định nổi trận lôi đình thì cô đã cúi người, khoát tay anh qua vai mình. Anh căn bản không nỡ để cô phải gánh chịu một phần trọng lượng cơ thể mình, nhưng lại sợ đánh mất cơ hội thân mật này nếu cô nhận ra anh không cần cô giúp đỡ. Anh tựa vào vai cô, cố tình nói xấu Hề Thành Hạo: “Bây giờ cô đã biết tại sao Thành Hạo không chịu đưa cô đến Công viên trò chơi rồi chứ? Hề Thành Hạo còn tệ hơn tôi nhiều, nhìn anh ấy uy phong lẫm liệt thế thôi, nhưng lại mắc chứng sợ độ cao.” Giản Tư dìu anh ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới gốc cây, không thèm để ý đến lời anh nói, “Có uống nước không?” Cô ngồi xuống bên cạnh kéo khóa ba lô.
Hề Kỷ Hằng trưng ra vẻ mặt “cô nợ tôi”, oán trách nói: “Không uống! Bây giờ tôi chỉ muốn nôn ọe thôi!” Giản Tư nghe thế cười ha ha, “Không phải anh có rồi đấy chứ?” Hôm nay tâm trạng thật là tốt, cô không kiềm được câu nói đùa.
Anh “chậc” một tiếng, châm biếm nói: “Từ bao giờ cô trở nên “hài hước” thế này hả? Cái bánh bao ỉu đi mua đồ ăn sáng mỗi ngày cho tôi biến đâu mất rồi? Tôi thích cô ngốc Giản Tư đó!” Cánh tay Giản Tư bỗng khựng lại, khuôn mặt tươi cười dần trở nên trầm uất.
Hề Kỷ Hằng cau mày, “Thật ra bộ dạng hiện nay của cô tốt hơn hồi trước nhiều, dễ thương hơn nhiều… có điều, tôi lại không thích nổi.”
“Uống ngụm nước, ăn quả táo nhé?” Cô mò đi mò lại trong ba lô, mặc dù túi đựng táo nằm ngay tầm tay.
“Này! Tôi nhìn thấy có nho Mỹ.”
Anh ngồi ăn chùm nho Mỹ mà cô đưa cho, hình như nghe thấy âm thanh gì đó: “Tiếng gì nhỉ?” Nhờ anh nhắc nhở Giản Tư mới nhớ ra đó là tiếng chuông di động phát ra từ ba lô của cô, cô vẫn chưa quen tiếng chuông đó, hơn nữa tiếng chuông bị tiếng loa phát thanh và âm nhạc hỗn độn nơi này lấn át, cô hoàn toàn không nghe thấy gì.
“Ông xã hả?” Hề Kỷ Hằng cười mỉa, lạnh lùng nhìn gương mặt toát lên nét bi thương sau khi nhận cuộc gọi của cô, người đàn ông cô chọn chỉ toàn đem đến tổn thương và mất mát cho cô, nhưng cô cứ nhất mực lao tới.
“Vâng, em ở bên ngoài…” Giản Tư cụp mắt, hàng mi dài khẽ lay động, “Vâng, đi cùng Hề Kỷ Hằng.”






Thỏa hiệp
Hai người lần lượt bước vào nhà hàng đã hẹn trước với Hề Thành Hạo, Hề Kỷ Hằng cố tỏ ra tự nhiên trước mặt ông anh họ. Giản Tư cúi đầu, nét mặt không biểu lộ cảm xúc.
Sau khi tan sở Hề Thành Hạo lái xe đến đây ngay, chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Giản Tư ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh anh như con thỏ con, anh quàng tay lên thành ghế sau lưng cô, một tư thế rất ngang tàng hách dịch, nhưng nét mặt anh thì dịu dàng: “Hôm nay chơi vui không em?” Giản Tư mím môi lắc đầu, “Em rất vui nhưng Kỷ Hằng thì không.” Hề Kỷ Hằng thoải mái ngồi thẳng lưng trên ghế, ném cho cô cái nhìn ngầm bảo “Cô muốn chết đấy hả”, rõ ràng đang uy hiếp cô.
Giản Tư đã học được cách làm lơ bộ dạng đáng sợ giả vờ của anh từ lâu, cô chớp mắt nghiêm túc nói với Hề Thành Hạo: “Thì ra anh ta sợ độ cao, Thành Hạo, anh cũng thế à?”
Hề Thành Hạo cười nhạt nhìn cậu em họ, rồi quay sang ngắm nghía khuôn mặt xinh đẹp của vợ mình, hai người đang chọc ghẹo nhau như trẻ con vậy, “Lần sau anh đưa em đi, không phải em