Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.

nheo mắt, chạy vội về phía đó.
Đèn trên trần nhà bị bật lên từ lúc nào không hay, căn phòng sáng trưng chói mắt, Hề Kỷ Hằng gối đầu bên thành giường, mê man không biết gì, nhìn là biết vừa rồi anh ta định đi vệ sinh chẳng may trượt ngã xuống đất. Giản Tư gồng mình kéo anh ta lên giường, bộ vest nhăn nhún nhàu nát, cô thở dài một hơi, quyết định cởi áo khoác, đắp chăn cho anh. Đang định bỏ đi thì anh nôn khan một hồi, cô vội vàng lấy chậu đến hứng, anh nôn oẹ thảm hại, Giản Tư không thể mặc kệ anh, may mà lúc uống say đầu óc không tỉnh táo nhưng anh rất biết nghe lời, cô lấy nước cho anh xúc miệng rồi giúp anh lau mặt.
Sau một hồi chật vật mới thu dọn sạch sẽ căn phòng, Hề thiếu gia lại đòi uống nước, trong lúc đi lấy nước Giản Tư ghé qua phòng ngủ xem Hề Thành Hạo thế nào rồi, anh là người có quy tắc, uống rồi thì ngoan ngoãn ngủ.
Cho Hề Kỷ Hằng uống nước xong, anh ta lại kêu đau đầu, Giản Tư nhăn mày, lấy chiếc khăn lạnh đắp lên chán cho anh ta, nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ sáng, cô không ngủ nữa mà xuống bếp nấu cháo. Sợ Hề Kỷ Hằng lại làm loạn, cô đặt chế độ hẹn giờ rồi về phòng khách canh trừng anh ta, không ngờ Hề Kỷ Hằng đã thức, đang nheo mắt đờ đẫn nhìn trần nhà.
“Tỉnh rồi à?” Cô không biết anh tỉnh táo thật hay chưa, liền hỏi.
“Anh ấy đã đồng ý sẽ về Gia Thiên…” Anh nói, “Tôi đã nói với anh ấy, nếu cứ thế này mãi, chỉ càng khiến hai bác hận cô hơn, sẽ tìm trăm phương nghìn kể hại cô, phòng trộm một ngày chứ ai phòng được cả đời, sự việc càng lúc càng tệ.”
Giản Tư cười cười, vắt lại khăn mặt cho anh.
“Cô có hận tôi không?” Hề Kỷ Hằng không hiểu thái độ im lặng của cô.
“Thành Hạo không đành lòng nhìn bố mẹ đã có tuổi còn phải vất vả làm việc, quan trọng hơn là… Tôi không giữ nổi anh ấy.” Hề Kỷ Hằng cau mày, “Cô nghĩ vậy ư?”
Giản Tư mỉm cười độ lượng, “Kỷ Hằng, đừng tự trách mình nữa, cho dù anh không đến khuyên anh ấy, sớm muộn gì anh ấy cũng quay về thôi.”
Câu nói nhẹ nhàng êm ả của cô, như đã nhìn thấu tâm tư anh, bất giác tròng mắt anh co lại.
Hai người đàn ông say xỉn nhất tề ngủ nướng, dì Lý là người giúp việc theo giờ của cô, đúng giờ dì đến quét dọn nhà cửa, Giản Tư thu dọn đống quần áo bị hai người làm bẩn, định đem đến tiệm giặt là trong khu chung cư, ra đến ngoài cửa liền nghe thấy tiếng oán trách của dì Lý: “Ai vứt đầu thuốc lá ra đây? Một đống to thế này, không bị ung thư phổi mới lạ đó?!” Giản Tư quay đầu nhìn, từ chỗ Hề Kỷ Hằng ngồi hôm qua, Dì Lý quét ra một đống đầu thuốc lá, cô ôm chặt bộ vest trong tay, mỉm cười lạnh lùng, có lẽ Hề Kỷ Hằng không phóng túng như những gì anh thể hiện, sự mở lòng làm cô nuối tiếc của anh, có lẽ không đáng để cô phải rầu rĩ.






Bù đắp
Trong cuộc họp nội bộ, ngài chủ tịch già đang mắc bệnh Hề Đồng Tiên đột ngột tăng huyết áp, ngất xỉu phải đưa vào viện, đây chính là cơ hội tuyệt vời để Hề phu nhân khuyên con trai về tiếp quản Gia Thiên. Giản Tư nghe tin này chỉ mỉm cười, sau cuộc viếng thăm lần trước của Hề Kỷ Hằng, điện thoại bàn trong nhà và di động của Hề Thành Hạo trở lại hoạt động bình thường, hình như mọi người đều đang đợi ngài chủ tịch phát bệnh, ai cũng có cái cớ để xuống nước.
Sau khi Hề Thành Hạo nhận được cú điện thoại “khẩn cấp” theo đúng dự tính, anh ngồi xuống sofa im lặng rất lâu, lúc Giản Tư đi ngang qua anh, anh đứng dậy ôm cô từ phía sau, “Tư Tư, lần này… em nhất định phải tin anh!” Giản Tư cố tình giương tròn đôi mắt, quay người áp chặt vào lòng anh, ngờ vực hỏi nhỏ: “Tin cái gì cơ?”
Dáng vẻ này của cô luôn dễ dàng khuấy động chỗ yếu mềm nhất trong tim anh, anh hôn lên đôi môi nhỏ xinh mịn màng của cô, lời hứa và hơi thở phả lên môi cô nóng hổi: “Tin rằng tất cả những gì anh làm đều vì muốn chúng ta được ở bên nhau mãi mãi. Em… đừng giống như ngày xưa, nghi ngờ anh, khăng khăng giữ lấy suy nghĩ sai lầm của mình.”
Cô dựa hẳn vào anh, ánh mắt biến thành dòng nước mềm mượt, cả cơ thể cũng thế, cô trao cho anh một cái nhìn sâu thẳm say đắm, thì thầm “vâng” một tiếng.
Con ngươi đen tuyền lay động, hình như cô đang cố sức suy nghĩ. “Tôi muốn đi Công viên trò chơi.”
Anh thất thần, “Cô còn bé lắm hả? Công viên trò chơi cơ đấy?!”
Cô sửa lại dây đeo ba lô, “Hồi trước… Hề Thành Hạo đã hứa sẽ đưa tôi đến Công viên trò chơi, nhưng sau đó tôi có thai nên không đi được, sau này thì không có tiền không có thời gian. Hôm nay… tôi muốn đi.” Hơi nước phảng phất trên đôi mắt cô, anh lặng nhìn, nước mắt long lanh dường như muốn ngập lụt trái tim anh.
“Tôi đi… tôi đưa cô đi.” Giọng anh hùng hồn, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô, tự anh cũng thấy khổ sở, hất hàm làm bộ tự nhiên, “Hề Thành Hạo trở về Gia Thiên cũng coi như công lao của tôi, đưa… đưa cô đi chơi một ngày, coi như một chút bù đắp vậy.”
Cô sung sướng tròn mắt, không ngờ nước mắt lại rơi xuống đôi môi tươi cười, anh giơ tay lau, cô thuận đà nắm lấy cánh tay anh, tràng cười không che giấu nổi tiếng nghẹn ngào. “Được thôi, xem như là anh bù đắp cho tôi.” Cô lôi anh