Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.
sẽ tự biết sao?” Anh mỉm cười hỏi lại.
Bất luận anh tiếp cận cô vì mục đích gì anh đều cảm thấy mình đang rơi vào một vũng bùn ngập ngụa, đáng sợ nhất là, cho dù vũng bùn sắp nuốt chửng anh đến nơi, anh vẫn không muốn bò lên bờ! Anh muốn… chìm trong nó mãi.
Suốt chặng đường, Hề Thành Hạo tập trung lái xe, không nói chuyện với Giản Tư. Giản Tư mệt mỏi dựa vào ghế, những lời có thể nói đã lôi ra nói hết trong bữa cơm, giờ đành chìm vào im lặng.
Cả tòa nhà không có một ngọn đèn, tiếng bước chân làm đèn cảm ứng thảng thốt bật sáng. Anh đột nhiên đẩy cô vào cánh cửa vừa đóng kín, người anh đè lên cô, hoa văn cánh cửa cọ vào làm lưng cô đau nhức.
“Em đang giận anh có phải không?” Anh cúi đầu, không hôn cô vì còn muốn nghe cô trả lời, hơi thở dồn dập nóng hổi phả lên mặt cô.
Giản Tư lắc đầu, vẻ mặt ảm đạm.
“Đừng có đi tìm Kỷ Hằng! Đừng dính dáng gì đến nó!” Cánh tay anh hơi thô bạo lần sờ cơ thể cô, “Có lẽ nó vẫn còn thích em, cho dù chỉ là một đóm lửa le lói, anh cũng không cho nó có cơ hội cháy sáng đâu!” Anh nói lời tàn khốc, cánh tay cởi khuy quần cô.
“Anh không tin em sao?” Môi cô run run, cơ thể cũng dần dần run rẩy.
Anh im lặng một lúc, tin cô? Vấn đề không phải tin hay không tin! Ánh mắt Kỷ Hằng nhìn cô làm anh khó chịu! Hơn nữa nó còn đang cố che giấu gì đó, thật ra nó không phải là người giỏi che giấu cảm xúc, nó đã thực sự buông xuôi cảm xúc với Giản Tư hay chỉ giả vờ ung dung? Một bên là người con gái anh yêu quý nhất trên đời, một bên là đứa em họ tình thâm nghĩa nặng của anh, anh không thể đánh mất ai cả! “Nếu em muốn có gì đó với Kỷ Hằng thì anh căn bản không thể ngăn cản được!” Cô hình như đã hiểu lầm sự im lặng của anh, nước mắt lăn ra xối xả, vẻ mặt tổn thương vô cùng, “Nếu không phải em… em đã luôn chờ đợi anh quay về, thì có vô vàn những người đàn ông cho em lựa chọn, em không cần sống khổ cực như thế đâu!” Dứt lời cô mới ngộ ra mình vừa nói cái gì, hoảng loạn buồn bực đưa tay che miệng.
Cơn sung sướng điên cuồng đột nhiên bật ra khỏi trái tim đau đớn của anh, cơ thể anh cũng run lên, “Em… em đã đợi anh sao?” Sau năm năm, cô buột miệng nói ra câu này làm anh sung sướng. Đúng thế, đúng thế, Tư Tư của anh sao có thể không yêu anh được chứ, sao có thể kết hôn với anh chỉ vì muốn báo thù chứ? Cho dù lời cô nói ra có vô tình thế nào, thì ánh mắt cô nhìn anh, sự dựa dẫm trong vô thức… không phải anh đã nhận ra từ lâu rồi ư? Nhưng mà, nghe chính miệng cô nói ra, niềm sung sướng đã từng mất đi, nay tìm lại được quả thật khó lòng mà diễn tả thành lời.
“Không! Không phải!” Cô hoảng hốt sợ hãi vì đã để lộ bí mật giấu kín trong lòng, chối bay chối biến bằng những lời nói không chút mảy may thuyết phục, “Em không chờ anh! Không phải em đã bằng lòng làm tình nhân của Kỷ Hằng sao? Không phải em đã đi xem mặt chuẩn bị kết hôn sao? Em hận anh đã bỏ rơi em, em hận bố mẹ anh…”
Những lời chưa nói bị tan ra trong cái hôn cuồng nhiệt điên loạn của anh, anh không thèm nghe những lời độc địa trái với lương tâm của cô, đúng là cô đã chuẩn bị kết hôn với người đàn ông khác, nhưng đó là sau khi anh về nước, làm bộ không quen cô, bạc bẽo với cô! Lúc đó cô đã thực sự tan nát trái tim, quyết định từ bỏ!
Anh bế xốc cô lên, không chờ thêm được nữa, luống cuống chui vào bên trong còn khô ráo của cô, cô nhăn mày kêu khẽ, ấm ức nhẫn nhịn, cố tình không chịu hợp tác.
“Tư Tư, anh yêu em, rất yêu, rất yêu em.” Anh đặt cô tựa vào cánh cửa, kích động đến mức mất hết lí trí.
“Em. em không yêu anh… không yêu…” Cô đột nhiên kêu thất thanh, nằm lên người anh run rẩy đón nhận đợt công kích mãnh liệt, câu nói hờn dỗi bị phản ứng sinh lý cắt ngang. Anh điên cuồng hơn bao giờ hết, cô đã ngất đi trên cơ thể anh với bộ dạng lếch thếch như thế.
Đợi cô mơ màng tỉnh giấc, nhận ra mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ, Hề Thành Hạo mặt mày hả hê mãn nguyện phủ phục bên cạnh như con báo, bàn tay anh đang vuốt ve cổ tay cô, bộ dạng nhàn nhã nhìn cô, trong đôi mắt đen ánh lên nét bướng bỉnh.
Cô muốn quay ngoắt đầu sang một bên không thèm để tâm đến anh, tiện thể né tránh ánh mắt chăm chú của anh, mỗi lần đối diện với ánh mắt đó, cô lại cảm thấy tội lỗi.
“Đừng giận…” Anh kề mặt gần cô, mân mê mái tóc cô, hôn lên bờ vai mịn màng của cô.
Cô không né tránh, hồi lâu mới hỏi: “Thành Hạo, em rất cô đơn.”
Tịm anh thắt lại, nụ hôn ngừng bặt.
“Em không đành lòng thấy anh buồn phiền, cũng không muốn biến thành nấm mộ chôn cất lý tưởng của anh, em biết anh được giải thoát thì em mới có cơ hội giải thoát. Nhưng, em rất cô đơn, ngoài anh ra, em không có người thân nào nữa. Trong mấy người bạn của em, ngoài Kỷ Hằng ra, em có thể tìm ai mà không gây ra rắc rối cho họ đây?” Dù cô quay lưng về phía anh, nhưng anh biết cô đang khóc, lúc này tim anh quặn lại. Anh hiểu ý tứ trong câu nói của cô; bạn của cô chỉ có Trương Nhu và Tưởng Chính Lương, nhưng nếu bố mẹ anh biết họ có quan hệ thân thiết với Giản Tư, thì khó tránh không sinh lòng căm ghét.
“Em không biết tại sao anh lại nghi ngờ em và Kỷ Hằng. Mặc