Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

ta. Đó là một người đàn ông vô cùng quyến rũ, các đường nét không thật sự thanh tú lắm, nhưng khi đặt cạnh nhau lại rất hài hòa vừa mắt. Anh ta toát lên khí chất mà Chính Lương không thể địch nổi, có chút phong lưu và cao ngạo.
Thì ra… vấn đề của Trương Nhu là sau khi vội vàng kết hôn, lại bất ngờ gặp được người tình lý tưởng.






Khiêu khích
Trương Nhu gọi nhân viên đến thanh toán, rồi quay ra hối thúc người đàn ông đẹp trai bên cạnh: “Sao anh còn chưa đi? Để Tổng giám đốc Nguyễn bơ vơ đằng kia, anh không sợ người ta trách anh lãnh đạm với đối tác sao?” Anh ta cười cười, rất tự nhiên cầm một chai bia lên uống, ung dung nói: “Hiếm khi gặp được em mà.” Chỉ một câu đơn giản, nhưng đã khiến Trương Nhu lúng túng ngượng nghịu trước mặt Giản Tư.
Nguyễn Đình Kiên cũng bước tới, nhưng không có ý ngồi xuống: “Chính Dịch, tôi đi trước đây, có chuyện gấp. Chuyện cậu nói… lần sau chúng ta sẽ bàn bạc kĩ hơn.”
Đông Chính Dịch bèn đứng dậy bắt tay tạm biệt anh ta, Nguyễn Đình Kiên khẽ liếc mắt nhìn Giản Tư và Trương Nhu, Giản Tư lịch sự mỉm cười đáp lễ, Nguyễn Đình Kiên không phản ứng gì, quay lưng bỏ đi.
“Bây giờ thì rảnh rỗi rồi, chúng ta làm một ly nào.” Đông Chính Dịch thở phào, ngồi xuống, mỉm cười nhìn Giản Tư: “Bạn của em đều là những cô gái xinh đẹp nhỉ? Lần trước cô bé đi cùng em cũng khá xinh xắn.” Miệng thì nói với Trương Nhu, bàn tay thì thong thả chìa một tấm danh thiếp cho Giản Tư, Giản Tư đành phải nhận lấy.
“Dừng lại ở cổng khu chung cư thôi, nếu để Hề Thành Hạo nhìn thấy vợ mình được anh đưa về nhà chắc sẽ rất kinh ngạc.” Trương Nhu chỉ về phía chiếc cổng rực rỡ ánh đèn của khu chung cư xa hoa.
“Cô ấy là vợ của Hề Thành Hạo sao?” Đông Chính Dịch vô cùng bất ngờ.
Trương Nhu cười ha ha, giọng điệu có chút chế giễu: “Thế nên mới bảo anh đừng có giở trò xằng bậy.” Hình như Đông Chính Dịch cũng cảm thấy mình rất nực cười, anh cười khẽ mấy tiếng, rồi dừng xe lại. Giản Tư mở cửa xe, dặn dò: “Đi cẩn thận, về đến nhà nhớ gọi điện cho em.” Hề Thành Hạo thường xuyên dặn dò cô như thế, cô nghe quen tai, liền thuận miệng nói với Trương Nhu.
Trương Nhu hơi khựng lại, Giản Tư cũng sững người khổ sở, trong tình cảnh này… nhẽ ra cô không nên nói câu đó.
“Ừ, được rồi.” Trương Nhu khẽ trả lời.
Giản Tư vội vàng đóng cửa xe lại, chạy nhanh về phía nhà mình. Lòng cô rối bời, rất thèm muốn vòng tay ấm áp của Hề Thành Hạo. Cho dù đó chỉ là cảm giác tự lừa gạt bản thân, nhưng mỗi lần thu mình trong vòng tay anh, cô thật sự cảm thấy an toàn, cảm thấy trên đời này chẳng còn gì phải lo nghĩ nữa.
Nhưng… Hề Thành Hạo vẫn chưa về nhà.
Giản Tư nhìn phòng ngủ trống không, đứng thất thần vài giây trước cửa.
Cô rút di động gọi cho Hề Thành Hạo, thầm nghĩ không biết lúc nhấc máy anh ta có cau mày nữa không?
“Tư Tư?” Đầu dây bên đó vọng lại tiếng nhạc du dương, Giản Tư không mở lời ngay, mà chăm chú lắng nghe tiếng động xung quanh anh.
“Em về rồi… nhưng anh không có nhà.” Cô nói.
Hề Thành Hạo cười: “Đừng giận, anh về ngay đây.”
Có một tiếng hừ nhẹ bật ra, nghe có vẻ khinh khỉnh không bằng lòng. Giản Tư đột nhiên thở dốc. Là Chương Duệ quả nhiên là cô ta! Lúc cô trấn tĩnh lại thì ngón tay đã ấn nút tắt. Bất luận Chương Duệ có thích Hề Kỷ Hằng hay không, nhưng việc cô ta ngồi cạnh Hề Thành Hạo đã khiến Giản Tư cảm thấy mình bị khiêu khích đến nỗi không tài nào nhẫn nhịn nổi. Với cô, tiếng hừ nhẹ của Chương Duệ còn ác độc hơn hàng trăm câu trù yểm. Cô gọi điện cho chồng mình, vậy mà một đứa con gái khác lại dám cười nhạt, thật là một đòn khiêu khích tàn bạo!
Hề Thành Hạo về rất nhanh, Giản Tư bó gối ngồi trong chăn, tóc vẫn chưa khô. Anh ngồi xuống thành giường, hơi lạnh trên người anh làm cô rùng mình, cô quay đầu nhìn sang chỗ khác.
“Tư Tư, sao thế?” Hề Thành Hạo nghiêng đầu âu yếm nhìn cô. Lúc Chương Duệ phát ra tiếng “Hừ”, Giản Tư liền cúp máy luôn, phản ứng đó của cô anh hiểu rõ như lòng bàn tay.
Giản Tư không nói gì, nước mắt lặng lẽ trào ra.
“Sao lại khóc?” Hề Thành Hạo mỉm cười ôm cô, cô cựa quậy thoát ra, anh cũng không miễn cưỡng, anh cởi áo khoác, tiện tay vứt lên một chiếc đôn, sau đó uể oải chui vào trong chiếc chăn ấm áp của Giản Tư, ôm chặt eo cô: “Là Chương Duệ, em còn nhớ không? Cô ấy thích Kỷ Hằng, nên mới tìm anh kể tâm sự. Cô ấy…” Hề Thành Hạo nghĩ một chút, nghẹn họng không nói nữa. Chương Duệ đối xử với bố mẹ anh còn tốt hơn con gái ruột, lần trước bố anh nhập viện, Chương Duệ đã chăm sóc ông từng ly từng tí, kỳ thực anh rất cảm kích. Thành thật mà nói, anh cũng hi vọng Kỷ Hằng có thể đón nhận cô ta, Chương Duệ là một cô gái tốt, xứng đáng để Kỷ Hằng yêu thương cả đời.
Do được chứng kiến mối quan hệ giữa bố mẹ anh và Giản Tư nên Chương Duệ tỏ rõ thái độ không thích Giản Tư. Anh coi như không biết, anh không mong muốn Giản Tư phải uất ức tiếp nhận Chương Duệ, cũng không muốn kể ra những chuyện không hay của bố mẹ mình trước mặt Chương Duệ để bảo vệ Giản Tư. Vì thế điều duy nhất anh