Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.
sẽ nói với cô rằng anh không nghĩ gì cả, rằng anh không muốn thêm mâu thuẫn giữa hai bên. Anh ta vốn giỏi lấy cớ và xoa dịu người khác mà.
Cô phát hiện bàn tay mình đã đưa lên vuốt ve gò má tự bao giờ. Khuôn mặt xinh đẹp mịn màng được chăm sóc kĩ càng dạo gần đây, chẳng nhẽ lại nhanh mất đi sức hấp dẫn thế sao?
Lúc Hề Thanh Hạo về đến nhà, Giản Tư vẫn đang ngủ, anh nghe dì Lý nói cô không ăn cơm thì có chút không vui, nhìn thấy đống rau củ lộn xộn ở phòng bếp, lửa giận nhất thời bốc lên: “Mau vứt hết đi!”
Dì Lý sững sờ trước cơn nóng giận vô duyên vô cớ của anh, chẳng trách cô chủ bảo dì không cần phải dọn dẹp, thì ra đã biết trước sẽ phải vứt đi. Vốn dĩ dì định xin mang về nhà mình, nhưng khẽ liếc sắc mặt đáng sợ của Thành Hạo thì không dám mạo hiểm nữa.
Giản Tư nằm dài một buổi chiều, đầu hơi nhức, toàn thân nặng nề, lúc đầu chỉ là hờn dỗi, không ngờ lại thành ra như người bệnh. Cô nghe thấy Hề Thành Hạo gọi điện thoại dưới lầu, giọng anh hơi lớn, cô nghe rõ mồn một.
“Đừng có bày chuyện lôi thôi nữa… Con vứt hết rồi… ”
Cô mỉm cười, nỗi u sầu trong lòng vơi đi một nửa.
Lời nói dối
Lúc nhận cuộc gọi của Trương Nhu, Giản Tư hơi bất ngờ. Hai vợ chồng Trương Nhu trở về từ tuần trăng mật, có gặp để tặng cô ít quà, sau đó rất ít liên lạc với nhau. Giản Tư cũng không phải người hay gọi điện trò chuyện với bạn bè, sau một thời gian không liên lạc, thì giống như không sống chung một thành phố vậy.
Giọng nói của Trương Nhu không mạnh mẽ vui vẻ như trước, cô trầm giọng hỏi: “Tối nay em có thời gian không?” Giản Tư bất giác cau mày, nhẽ ra Trương Nhu không nên suy sụp như thế này, cô lờ mờ cảm nhận được sự ảm đạm ấy có liên quan đến Chính Lương. Cô cũng từng khá hiểu Trương Nhu, nếu là chuyện công việc, hoặc cô ấy sẽ lớn tiếng trách móc hỏi tội, hoặc là vui vẻ phấn chấn, tuyệt đối không uể oải chán nản thế này.
Giản Tư ghi lại thời gian và tên nhà hàng rồi cúp máy. Cô ngồi thẫn thờ một lúc giữa bầu trời ánh nắng rực rỡ lọt qua cửa sổ, sự u uất của Trương Nhu dường như đã nhanh chóng ảnh hưởng đến cô. Tối nay… Giản Tư mở di động tìm số. Nên nói trước với Hề Thành Hạo một tiếng, nhỡ anh từ chối tiệc tùng để về nhà ăn cơm với cô, mà cô lại để anh ở nhà một mình thì thật không phải. Vào khoảnh khắc ấn nút gọi, đột nhiên cô khựng lại, đây không phải là một cái cớ tốt hay sao?
Cô rút di động, ấn nút gọi, nhìn thấy sau cửa kính lấp lánh màu xanh nhạt, Hề Thành Hạo thoắt nhíu mày, ném cho Chương Duệ một cái nhìn xin lỗi, ra hiệu cho cô ta im lặng.
Giọng nói từ đầu bên kia vẫn dịu dàng như mọi khi, nếu là trước đây chắc chắn cô sẽ cho rằng anh vui sướng khi nhận điện thoại của cô, nhưng bây giờ… rút cuộc anh vui sướng vì cái gì? Cái nhíu mày nhanh thoắt khi nãy là vì sao?
“Thành Hạo,” cô cố nói bằng giọng vui vẻ: “Tối nay Trương Nhu hẹn em đi ăn cơm, e là anh phải tự lo bữa tối rồi.”
Hề Thành Hạo mỉm cười: “Hay lắm, hiếm khi em có hẹn ăn cơm, không cần vội về nhà đâu, chơi vui vẻ nhé.”
Giản Tư khẽ hít một hơi: “Vậy trưa nay em sẽ đến tìm anh chúng ta cùng ăn trưa, coi như bù đắp nhé.”
Khuôn mặt điển trai sau khung kính do dự một hồi: “Không cần đâu… hôm nay trời lạnh lắm, tối em còn phải ra ngoài nữa.”
“Trưa nay anh có hẹn rồi sao? Em nghe thấy tiếng nhạc. Bắt đầu ăn rồi à? Vậy em không tới nữa.” Giọng điệu ỉu xìu của mình làm chính Giản Tư cũng ngạc nhiên, không ngờ cô lại diễn như thật.
Hề Thành Hạo cười cười: “Hiếm khi bà xã muốn ăn trưa với anh, đến đi, anh đợi em.”
“Nếu anh hẹn với bạn rồi thì chúng ta cùng ăn, em đến ngay đây, thật ra em đang ở ngoài đường,” cô cũng cười, giọng điệu đáng yêu giả bộ lo âu: “Nếu lúc nãy anh từ chối cuộc hẹn của em, thì em biết làm sao đây? Chỉ đành thui thủi về nhà thôi, mất mặt lắm.”
Hề Thành Hạo bật cười: “Mau đến đi, anh ở nhà hàng XX, ở mặt đường sau lưng trụ sở Gia Thiên. Anh… không hẹn ai cả, đợi em đấy.”
Giản Tư cúp máy, thì ra lúc nói dối Hề Thành Hạo sẽ kéo dài ngữ khí một cách không tự nhiên.
Cô nhìn thấy anh áy náy nói gì đó với Chương Duệ, sau đó lại bật cười, rõ ràng là vì câu trả lời của cô ta. Anh lại nói gì đó, Chương Duệ mặt mày tươi tắn đứng dậy, cuối cùng khuôn mặt lấp sau hàng chữ phun vẽ cũng lộ ra, có vẻ vừa nghịch ngợm lại vừa giận hờn dễ thương.
Giản Tư bước vào cửa tiệm nhỏ sau lưng, để tránh mặt Chương Duệ. Cửa tiệm nhỏ bán một số đồ dùng sinh hoạt thường ngày rất đáng yêu, Giản Tư chăm chú ngắm nhìn cốc cà phê tinh xảo, cô muốn mua cho Hề Thành Hạo một cái. Anh đã nói dối, anh sợ cô gặp Chương Duệ thì mọi người sẽ không vui sao? Anh ta sợ ai không vui – cô hay Chương Duệ đây? Cô bước trên đường lớn, Hề Thành Hạo vẫn luôn dõi mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy cô, anh vẫy tay mỉm cười, cô mỉm cười đáp trả, cảm xúc xa xưa như một con gió lạ bất chợt ùa về, lúc này đây giống hệt như hồi mới yêu nhau, khi cô nhìn thấy anh đợi mình trước cổng trường. Điều khác biệt duy nhất là, lúc này trong bụng cô đã biết tỏng chàng thanh niên