Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

có thể làm là không để hai người họ có dính dáng gì đến nhau.
“Nếu em không phát hiện ra, có phải anh định nói dối mãi?” Giản Tư không quay người về phía anh, lúc này vòng tay khi nãy cô khao khát biết bao đột nhiên mất hết ma lực.
Thái độ nghiêm túc của Giản Tư làm anh bất ngờ, anh cũng ngồi dậy, không cười đùa nữa: “Tư Tư, em nghĩ gì thế?” Giản Tư gượng gạo nằm xuống, quay lưng về phía anh: “Ngủ đi, mệt rồi.”
Lời giải thích của anh tắc nghẽn trong họng: “Tư Tư…” Anh cười khổ, không ngờ bà xã yêu quý của mình lúc lên cơn ghen lại dữ dằn thế.
“Không cần giải thích.” Một lần nữa cô cắt ngang lời anh: “Nếu anh phải lòng một cô gái khác, cứ nói thẳng với em. Em sẽ tự biết ý mà bỏ đi.” Hề Thành Hạo không ngờ cô lại nói những lời thế này, mắt anh tối sầm.
“Đằng nào…” Cô khẽ thở dài: “Hôn nhân của chúng ta cũng đã mệt mỏi rồi.”
Hề Thành Hạo cau mày tức giận, anh túm cánh tay Giản Tư lôi cô ngồi dậy, bắt cô quay người đối diện với mình: “Sau này em đừng bao giờ nói những lời này nữa. Anh sẽ giận thật đó!” Dưới ánh đèn, vệt nước mắt trên khuôn mặt cô ánh lên long lanh, lửa giận trong anh đột nhiên dịu xuống: “Sao em có thể dễ dàng nói lời chia tay như thế? Thì ra trong mắt em, cuộc hôn nhân của chúng ta là như thế sao?”
Cô nhắm mắt lại, dưới hàng mi, nước mắt trào ra xối xả, anh đau lòng, nhưng không thể bỏ qua chuyện này dễ dàng như thế. Anh bóp chặt vai cô lắc mạnh, định thị uy một chút, không ngờ càng làm cô khóc to hơn.
“Anh đã quyết định sẽ trói chặt em cả đời rồi!” Anh hừ một tiếng.
“Trói chặt…” Cô không mở mắt ra, mà càng nhắm chặt lại nước mắt ùa ra càng dữ dội hơn: “Không cần phải miễn cưỡng như thế đâu.”
“Em!” Hề Thành Hạo chỉ muốn thuận tay bóp chết Giản Tư luôn, cô lại dám bắt bẻ anh từng chữ cơ đấy! “Cho dù là miễn cưỡng, em cũng đừng hi vọng có thể rời xa anh!” Anh điên tiết.
Cô vẫn nghẹn ngào, anh trừng mắt nhìn hàng lệ không ngừng tuôn rơi, cơn giận đột nhiên bốc hơi, liền lao đến ôm cô, hôn lên cái miệng vẫn còn đang mím môi ấm ức: “Thôi nào, đừng khóc nữa.”
“Anh nói dối!” Cô lên tiếng trách móc.
“Anh không có.” Anh chống chế: “Anh đã nói dối chuyện gì?Anh chỉ chưa nói với em là đi ăn tối với Chương Duệ thôi cùng lắm là giấu giếm, chưa cấu thành tội lừa gạt mà?”
Cô không trả lời, khóc thút thít trong lòng anh. Anh biết cô á khẩu rồi, đắc ý mỉm cười. Nếu như anh cúi xuống nhìn, anh sẽ thấy sự lạnh lùng châm biếm trong đôi mắt hoen ướt và bờ môi dễ thương sụt sịt của cô đang nở một nụ cười đắc thắng.
Chương Duệ, tiếng hừ nhạt của cô ta thật sự đã chọc giận cô rồi!






Trả thù
Giản Tư bị tiếng chuông báo thức của Hề Thành Hạo làm tỉnh giấc, trời còn chưa sáng rõ. Cô nghe thấy anh tặc lưỡi hai tiếng, miễn cưỡng với tay tắt đồng hồ, rồi quay người, cánh tay vòng lên người cô, cô cố tình nằm im.
“Không muốn dậy tẹo nào!” Anh thở dài, sát lại Giản Tư hơn, biết là cô đã tỉnh, chỉ là vẫn còn giận nên cố tình làm lơ anh: “Hết cách rồi, hôm nay anh phải đến thành phố C, sợ sẽ về muộn một chút.” Anh hôn lên gáy cô, râu cọ vào gáy làm cô khẽ rùng mình, anh thích chí cười hì hì: “Ông xã vất vả thế mà em cũng chẳng buồn nói năng gì.” Anh giả đò trách móc, cánh tay hư hỏng lần mò lên khuôn ngực mềm mại, cô tức giận hất ra.
“Đi một mình à?” Cô lạnh lùng hỏi.
Hề Thành Hạo hơi sững người, liền đó cười ha ha đè lên người cô: “Đương nhiên là không rồi, còn có thư kí và tài xế.” Cô quay đầu sang một bên, thể hiện sự phản kháng.
Sau cơn đê mê, anh nằm dài nhìn người vợ vẫn đang chìm đắm trong cao trào, cười hì hì nói: “Thì ra vợ chồng ‘cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường’ là như thế này đây.” Cô loáng thoáng nghe thấy lời anh, tức muốn ói máu, quyết tâm làm lơ, mặc kệ anh tươi cười đi tắm, mặc quần áo rồi bước xuống lầu.
Giản Tư lãnh đạm đứng dậy bước vào nhà tắm, rửa sạch đống hỗn độn anh lưu lại bên trong cơ thể, khuôn mặt vô cảm không còn sót lại bất kì nét ngọt ngào đáng yêu nào nữa. Người anh thích là cô nàng thỏ ngọc thích nhõng nhẽo… anh nói đúng, đó không phải là cô. Sau màn “tỏ tình” cuồng nhiệt như thế, một cô nàng thỏ ngọc tuyệt đối sẽ không bao giờ khắc cốt ghi tâm mối hận từ một tiếng hừ nhạt khiêu khích và cả mối hận từ người chồng đã cho Chương Duệ cơ hội sỉ nhục mình. Cho dù cô nàng thỏ ngọc đó có ôm hận, cũng không nảy sinh ý niệm trả thù. Nhưng cô thì có.
Lúc đứng trước Tổng công ty Gia Thiên gọi điện cho Hề Kỷ Hằng, trời bỗng nhiên lất phất vài bông tuyết, không gian càng thêm lãng mạn. Giản Tư mặc áo khoác ngắn lông báo màu trắng, kiểu dáng nho nhã, trên tay là một chiếc ví cầm tay hàng hiệu cao cấp, lộng lẫy mà khiêm nhường. Nhìn cô như nàng công chúa đến từ vương quốc Mộng Mơ, nhưng dường như nàng công chúa ấy không nhận thức được vẻ kiều diễm của mình, chỉ mỉm cười ngọt ngào và lơ đãng.
Không nhận thức được ư? Cô nhận thức được một cách rõ ràng. Đám con gái ra vào Tổng công ty Gia Thiên không thể không nhận ra sự đắt đỏ của các món đồ trên người và trê


Pair of Vintage Old School Fru