Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1233 lượt.

đã đợi cô kia cuối cùng cũng sẽ bỏ cô mà đi. Chàng thanh niên tuấn tú đó giờ đã trở thành người đàn ông quyến rũ sở hữu nụ cười nho nhã sau khung cửa kính. Lẽ nào anh cũng sẽ quên hết những lời thề thốt, để rời xa cô một lần nữa? Lời nói dối của anh, có lẽ chính là điềm báo trước?
Giản Tư ngồi xuống ghế đối diện anh, cảm thấy hơi ấm của Chương Duệ vẫn vương trên mặt ghế, mặt bàn đã thu dọn sạch sẽ, như thể anh ngồi đây chỉ để đợi cô.
“Quả nhiên nhanh thật.” Anh trìu mến vuốt ve bàn tay cô sự lạnh giá trên đó làm anh xót xa.
Giản Tư mỉm cười gật đầu: “Sợ anh đói bụng mà.” Dù cô biết trong mấy năm xa cách, anh đã từng qua lại với vô số các cô gái, nhưng khi tận mắt chứng kiến trong mắt anh không chỉ có một mình cô, Giản Tư vẫn thấy khó mà chịu đựng được.
Tiếc là, cô không thể nói ra, không thể vạch trần lời nói dối ngay trước mặt anh, mà vẫn phải mỉm cười ngọt ngào. Hề phu nhân muốn cô đến đây, muốn có được kết quả này. Quả nhiên Hề phu nhân đã thành công. Bà ta đã tung ra một chiêu vô cùng tàn độc. Nó khiến Giản Tư đau đớn, nhưng không khỏi thầm tâm phục khẩu phục.






Buồn bã
Trương Nhu ăn rất chậm, vừa như đang tận hưởng mùi vị, vừa như nuốt không trôi, Giản Tư nhìn chị rót thêm đồ uống vào cốc của Trương Nhu.
“Lát nữa ăn xong đi uống một ly với chị nhé?” Trương Nhu buông đũa xuống, uể oải chống cằm, mỉm cười nhìn Giản Tư: “Cuộc hôn nhân của em thật tuyệt, trở thành bà chủ rồi, nhàn nhã lắm nhỉ? Bạn bè xung quanh chị ai cũng bận tối ngày, nhìn bộ dạng mệt mỏi của họ, chị chẳng buồn xả tâm sự của mình lên người họ nữa. Nhỡ may chị chỉ vừa mở đầu, bọn họ đã trút cả bụng ấm ức lên người chị, thì chỉ tổ bực mình thêm. Ngay cả con nhỏ Hân Nhã vắt mũi chưa sạch cũng suốt ngày lải nhải khổ vì yêu này nọ, còn nói phụ nữ có chồng không bệnh tật như chị sung sướng thế thì còn rên rỉ cái nỗi gì.”
Hôn nhân của cô tuyệt vời ư? Cả ngày nhàn nhã là tuyệt vời sao? Giản Tư cười khẽ, Trương Nhu còn có thể trút hết buồn phiền ra ngoài với cô, còn cô thì sao, biết trút ra với ai? Giản Tư hơi cau mày: “Chị Trương… chị gặp phải vấn đề nghiêm trọng gì à?”
Trương Nhu cười ha hả, hỏi lại: “Em nhìn thấy rõ ràng thế sao?”
Sau vài ngụm rượu, dường như Trương Nhu đã thả lỏng người, ngồi thừ trên sofa, ánh mắt mơ màng. Giản Tư uống một chút bia, dù sao hôm nay cô cũng muốn mượn rượu giải sầu. Trương Nhu không phát hiện ra hành động bất thường này của cô, chắc Trương Nhu đang có quá nhiều chuyện phiền muộn trong lòng.
“Chị Trương… chị thật sự chỉ buồn vì bố mẹ Chính Lương thôi sao?” Giản Tư dùng ngón tay vạch lên lớp hơi nước trên chai bia.
“Mấy năm nay việc làm ăn của bố chồng chị rất phát đạt, ông bảo Chính Lương đến Gia Thiên vốn chỉ để tích lũy kinh nghiệm thôi, mới đây ông đã gọi anh ấy về làm cho công ty nhà. Buồn cười nhất là, ông nhất định bắt chị cũng phải về theo.” Trương Nhu cau mày, tiếp tục trút bầu tâm sự: “Công ty của họ cũng không khó quản lý, lại đi vào quỹ đạo rồi, một mình Chính Lương cũng thừa sức cai quản. Đừng tưởng chị không biết bọn họ tính toán điều gì, lôi ra hàng đống đạo lý, nói tóm lại là muốn ép chị phải làm một người phụ nữ của gia đình, đẻ con trông nom việc nhà, đó là cuộc sống mà chị theo đuổi chắc?!” Vừa nói chị vừa phẫn uất đập tay vào sofa.
Giản Tư mỉm cười lẳng nghe, trước kia Trương Nhu ngoài chuyện công việc thì cũng nói toàn những đạo lý to tát, nhân sinh, cuộc đời rồi tương lai… đột nhiên bây giờ chị lại nói với Giản Tư những chuyện gia đình riêng tư, làm cô cảm thấy chưa bao giờ thân thiết với Trương Nhu như lúc này.
Trương Nhu lại uống một ngụm lớn, càng nói càng hăng hơn: “Phụ nữ cũng có năm bảy loại, Tư Tư, như em thì hợp làm vợ hiền mẹ đảm, dựa dẫm vào chồng, hồi trước lúc em còn ở Hải Đồ, chị nhìn em ra ngoài lo công chuyện hoặc đi bàn chuyện làm ăn cùng chị, chính chị cũng thấy đau lòng, cảm thấy em không đáng phải làm những chuyện đó. Quả nhiên, bây giờ em đã thành cô chủ, mọi người đều thấy rất thích họợp. Chị thì khác, lúc còn đi học chị đã thích sống độc lập, muốn dựa vào sức mình tự mở ra một khoảng trời riêng, ha ha…” chị cười, Giản Tư nhìn thấy sự nuối tiếc bị đè nén trong nụ cười đó: “Không giấu gì em, chị rất sợ sau này trở thành người phụ nữ bi thảm, thành công trong sự nghiệp nhưng không ai dám lấy, vì thế khi nhìn thấy Chính Lương chị đã vội lao ngay vào.”
Giản Tư bị sặc bia, vội dùng giấy ăn che miệng vừa ho vừa cười.
Trương Nhu buồn bã thở dài: “Kết quả vẫn không được thanh thản! Vẫn bị bắt phải sống theo cách nghĩ của người khác! Sớm biết như thế này thì…” Chị ngừng lời, uống một ngụm lớn.
Giản Tư nhìn chị: “Thì chị cứ sinh một đứa con chiều ý họ, sau đó đi làm những chuyện mình thích, không phải vẹn cả đôi đường sao? Hà cớ gì mà sợ rằng chui đầu vào ngõ cụt chứ?” Chính Lương là con một, bố mẹ anh nóng lòng mong có cháu bế cũng là điềuu dễ hiểu.
“Đây không phải cuộc sống mà chị mong muốn… không phải…. không phải…” Trương Nhu lắc đầu, tự lẩm bẩm.
Gi


Polly po-cket