Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.
ản Tư cười, người chị Trương Nhu trong lòng cô lúc này giống như một đứa trẻ, chưa biết cuộc đời vốn có nhiều chuyện không thể như mong muốn, con người luôn phải thỏa hiệp và nhẫn nhịn.
“Đừng nói chuyện của chị nữa, nói chuyện của em đi.” Trương Nhu cũng thấy mình đã nói quá nhiều, liền chuyển đề tài.
“Em à?” Giản Tư đặt chai bia xuống: “Chẳng có gì để nói cả.” Cô nghĩ một chút: “Chị Trương. Chị có biết Chương Duệ không?”
“Ha ha!” Không biết tại sao, nhắc đến Chương Duệ lại khiến Trương Nhu vô cùng hứng thú, cô ngồi bật dậy, nhìn Giản Tư chằm chằm cười không ngớt, làm Giản Tư không hiểu gi cả: “Tiếc rồi phải không? Tiếc rồi chứ gì?” Trương Nhu nheo mắt, dùng ngón tay chỉ vào Giản Tư.
Giản Tư ngơ ngác bật cười, chẳng hiểu Trương Nhu có ý gì.
“Phụ nữ là thế. Nếu một người đàn ông đã từng thích mình, thì cho dù không thể tiếp nhận tình cảm của anh ta được, cũng vẫn hi vọng anh ta sẽ thích mình mãi mãi.” Trương Nhu khẳng khái nhận xét. Giản Tư không rõ đầu đuôi thế nào, chỉ đành cười khổ nhìn Trương Nhu: “Hồi trước em không thích Hề Kỷ Hằng, nhưng thấy Chương Duệ theo đuổi cậu ta, trong lòng có chút khó chịu phải không?” Giản Tư kinh ngạc, Chương Duệ theo đuổi Hề Kỷ Hằng sao? “Chương Duệ là người tâm phúc bên cạnh Hoàng Thái Hậu, bây giờ Hoàng Thái Hậu ở nhà hưởng phúc, có thánh chỉ gì đều do Chương Duệ truyền đạt lại.” Trương Nhu cười khan một tiếng: “Nói ra em đừng nghĩ nhiều, lúc đầu mọi người đều cho rằng Hoàng Thái Hậu và cô con dâu không được hòa hợp, bà mới sàng lọc chọn lựa một người thứ ba đến phá hoại hạnh phúc của hai người. Kết quả không ngờ là cái cô Chương Duệ đó lại thích Hề Kỷ Hằng, ngày ngày bám lấy cậu ta, nghe nói đã mò đến tận nhà cậu ta nữa. Chị nghe kể rằng đại tiểu thư họ Chương đã ngồi khóc trong văn phòng Hề Kỷ Hằng mấy bận rồi, Hề Kỷ Hằng nhìn thấy cô ta thì cứ dửng dưng như không ấy.”
“Ồ?” Giản Tư cười cười, quả nhiên Hề phu nhân đã không nói cho Chương Duệ biết ý đồ của mình. Bà ta vốn định gán ghép cô ta và cậu con trai cưng, không ngờ cái cô Chương Duệ kém cỏi này lại phải lòng Hề Kỷ Hằng. Giản Tư tít mắt cười khoái trá. Vậy là Hề phu nhân cũng có nỗi khổ không nói được thành lời, chỉ biết rầu rĩ một mình.
“Nghe tin Hề Kỷ Hằng không thích Chương Duệ thì vui đến thế cơ à?” Trương Nhu liếc nhìn nụ cười của Giản Tư, cảm thấy rốt cục Giản Tư cũng giống như bao cô gái trẻ khác, biết vui biết buồn, còn có chút ích kỷ, đáng yêu chết đi được. Không giống hồi trước cả ngày đờ đẫn chỉ biết ngậm đắng nuốt cay.
Giản Tư cũng không muốn giải thích tại sao mình lại vui đến thế. Đột nhiên, khuôn mặt Trương Nhu biến sắc chỉ nhìn nhanh về phía cửa rồi vội vàng cúi đầu, như thể rất sợ người khác thấy mình.
Giản Tư không cưỡng được việc quay đầu ra nhìn có hai người đàn ông đang bước vào cửa, dường như hai người họ đã hút lấy ánh mắt của tất cả những cô gái trong bar vì thế ánh mắt của Giản Tư không trở nên quá vô duyên. Cô thấy có một người nhìn rất quen, đó chính là “Tổng giám đốc Nguyễn” – người cai quản công ty mà Hề Thành Hạo bí mật góp cổ phần.
Nguyễn Đình Kiên cũng nhận ra cô, nhướng mắt có vẻ rất bất ngờ, nhưng không có ý định chào hỏi.
Giản Tư biết mối quan hệ giữa anh ta và Thành Hạo rất tế nhị, chưa đến lúc chín muồi nên anh ta không muốn để người ngoài biết họ đang hợp tác làm ăn. Vì vậy anh ta giả vờ không quen biết cô là chuyện đương nhiên.
Hai người đàn ông tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống, nhanh chóng chìm nghỉm trong ánh đèn nhập nhoạng. Trương Nhu thở phào một hơi, Giản Tư cảm thấy phản ứng của Trương Nhu hơi kì lạ, đưa mắt nhìn chị nghi hoặc.
“Chúng ta về thôi.” Trương Nhu định gọi nhân viên tới thanh toán, nhưng thấy người đàn ông đẹp trai đi cùng Nguyễn Đình Kiên đứng dậy, chị vội vàng rút tay về, co mình trong ghế.
Người đàn ông tiến thẳng đến bàn của họ, Giản Tư nheo mắt quả nhiên Trương Nhu có quen anh ta… hơn nữa, vẻ mặt của Trương Nhu cỏ vẻ gì đó rất khó tả. Trương Nhu uống cạn cốc rượu trong tay mình, trở nên trấn tĩnh hơn.
“Thật trùng hợp, em cũng ở đây à.” Anh ta ngồi sát vào Trương Nhu, nhìn Giản Tư một cái, lịch sự gật đầu chào.
Giản Tư ngượng ngùng, dường như đã vô tình lật tẩy một bí mật của Trương Nhu. Hơn nữa cô lại có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với Chính Lương, vì thế trong lòng rất không thoải mái.
Trương Nhu không khéo léo hoạt bát như thường ngày. Thái độ không chút thân thiện, chị không giới thiệu Giản Tư với anh ta, chỉ cười lạnh nhìn cốc rượu đã cạn đáy trên tay mình: “Tôi cũng thấy trùng hợp, hôm nay lại nhìn thấy anh bám riết cậu ấm của tập đoàn xuyên quốc gia để bày mưu tính kế. Sao hả, vẫn muốn phân tranh cao thấp với Gia Thiên sao? Anh không biết sợ nhỉ, châu chấu đá voi, chẳng mấy bị người ta đè chết!”
Anh ta cười ha ha: “Chán chết, ai muốn bàn chuyện kinh doanh với người đẹp chứ?”
Giản Tư đột nhiên hiểu ra vì sao khi nãy Trương Nhu lại có vẻ buồn bã tiếc nuối lạ thường như thế. Anh ta chỉ nhìn mỗi Trương Nhu, ánh mắt chăm chú quan sát của Giản Tư cũng không thu hút được sự chú ý của anh