Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.
m nước ấm có khỏe hơn không?” Hắn chỉ cách nàng trong gang tấc, nhìn nàng cười đắc ý.
Nàng đỏ mặt, bối rối dùng hai tay che ngực, bước một bước dài định lấy áo mặc vào, nhưng đúng lúc tay nàng vừa thò ra hắn đột nhiên giơ tay, ôm lấy vòng eo nhỏ của nàng, cuốn vào trong bồn tắm.
Vừa rơi xuống nước, nàng đã bị hắn ôm chặt trong lòng.
Hắn cười hả hê hỏi: “Khanh Khanh, nàng đã gặp cảnh uyên ương hí thủy chưa?”
“Chưa từng gặp.”
Da thịt nàng mướt mịn, trơn mượt như một dải lụa, nõn nà mềm mại như mỡ đông.
“Vẫn còn thiếu bảy chỗ ta chưa cắn.”
“Đừng.”
“Lần này cắn ở đâu đây?” Hắn nâng nàng đặt lên lưng hồng nhạn, hai tay vòng qua cơ thể nàng, vây hãm nàng dưới thân thể hắn.
Da thịt nàng mềm mại, bộ ngực ngọc ngà vẫn lưu một dấu hôn đỏ thẫm, lúc này nhìn càng thêm gợi cảm.
“Bên này đi.” Dứt lời, hắn ngoạm vào quả hồng, nhè nhẹ cắn một cái, Cung Khanh vừa xấu hổ vừa ấm ức, đẩy đầu hắn ra, không cho hắn đặt môi xuống.
Hắn cười giữ lấy tay nàng, xoay nàng lại, đặt nàng lên hai cánh của con chim hồn nhạn, cả phần phía sau eo nổi lên trên mặt nước, vừa khéo để từng đợt cánh hoa dập dềnh xung quanh chỗ eo nàng.
Bờ mông nàng có
hai chỗ lõm nhỏ tròn tròn, vì căng thẳng nên nàng đã gồng mình lên, khiến hai chỗ lõm ấy nhìn càng lộ rõ. Hắn không kìm chế được hôn liền hai cái lên chỗ ấy, thực là khiến người ta ngất ngây hơn cả mùi vị của hai lúm đồng tiền. Nàng vừa ngứa ngáy xấu hổ đến đỏ cả mặt mày, muốn quay người lại. Nhưng hắn lại bế nàng, khẽ cắn lên hai bờ mông trắng nõn ngọc ngà, rồi mới chịu buông tha cho nàng.
“Tốt lắm, báo thù xong rồi.”
Nàng nổi giận, xoay người lại giơ tay, khó khăn lắm mới đánh được một cái vào cánh tay hắn, nhưng đánh xong, chính nàng lại la lên một tiếng vì đau tay, bởi cơ bắp của hắn chắc nịch vì luyện võ từ nhỏ, vô cùng tráng kiện.
Hắn khẽ cười một tiếng, dùng tay mình bọc lấy nấm đấm của nàng, đưa lên môi thổi thổi.
“Đau không?”
Nàng tức giận rút tay lại: “Không đau.”
“Không đau… vậy thêm lần nữa.”
Lúc này nàng mới hiểu, thì ra là hắn có dụng ý khác, liền lặp tức kêu la phản đối.
Thế nhưng nàng có trốn cũng không kịp nữa, ngay ở trên lưng hồng nhạn, trên cánh hồng nhạn, lại một phen uyên ương hí thủy, sóng xuân dập dềnh.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Vạn Phúc ở bên ngoài điện cao giọng đánh thức hai người.
Mộ Trầm Hoằng là người có thói quen dậy sớm, nên vừa nghe tiếng đã lập tức tỉnh dậy, chỉ là Cung Khanh vẫn gối đầu lên cánh tay hắn, nên hắn không nỡ động đậy làm nàng tỉnh giấc.
Cung Khanh vì đêm qua quá mệt, nên ngủ rất say, sau khi bị tiếng gọi của Lý Vạn Phúc đánh thức, nàng mơ mơ màng màng mở bừng hai mắt, nhìn thấy trước mắt mình là một dung mạo vô cùng tuấn tú, đang mỉm cười nhìn âu yếm.
Nàng lập tức tỉnh hẳn, ý thức rõ đây không phải khuê phòng của mình, mà là tẩm cung của Đông cung thái tử, còn nàng, cũng không còn là tiểu thư của Cung gia, mà đã trở thành Đông cung thái tử phi. Cơn buồn ngủ lập tức bay biến, khiến nàng tỉnh táo hoàn toàn.
Hắn đi đến chỗ để xiêm y của nàn lấy một bộ mới tinh, rồi đêm đến trước giường.
“Có muốn… phu quân mặc cho nàng không?”
“Không.”
Mộ Trầm Hoằng mỉm cười đi ra khỏi hỷ trướng trước, Lý Vạn Phúc dẫn theo hai nội thị đi vào, dâng triều phục cho thái tử, hầu hạ thái tử mặc y phục, lúc này, Cung Khanh cũng đã mặc xong nội y, người cai quản mọi việc trong cung dẫn theo hai cung nữ đi vào giúp nàng mặc xiêm y, chải đầu búi tóc.
Sau khi hai người rửa mặt xong, cùng nhau đi bái kiến hoàng đế và hoàng hậu.
Quản sự trong cung hoàng hậu đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa. Tuyên Văn đế và Độc Cô hoàng hậu mặc lễ phục chỉnh tề ngồi ở trên cao, đợi tân nương đến làm lễ ra mắt.
Sau nghi lễ tam quỳ cửu khấu, Cung Khanh đứng dậy, nhận từ tay cung nữ một đĩa táo cung kính dâng lên Tuyên Văn đế, rồi lại cung kính dâng lên Độc Cô hoàng hậu.
Tuyên Văn đế và Độc Cô hoàng hậu lần lượt ban hai phần quà làm lễ vật chúc mừng tân hôn, rồi sai người đưa đến Đông cung, sau đó lại lần lượt ban cho một thanh ngọc như ý và một cặp hòa hợp nhị tiên điêu khắc từ ngọc, ngụ ý phu thê hòa mỹ, vạn sự như ý.
Làm lễ xong, Cung Khanh và Mộ Trầm Hoằng cùng an tọa.
Tuyên Văn đế mỉm cười nhìn tân nương, rồi quay sang nói với Độc Cô hoàng hậu: “Nhìn giai nhi giai phụ, trẫm thấy rất yên lòng.”
Độc Cô hoàng hậu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, quay sang gật đầu ra hiệu với A Cửu.
Giờ phút A Cửu sợ nhất đã đến, người từng bị nàng ta bắt nạt ức hiếp vô số lần, giờ đã trở thành tẩu tử của chính mình, đương nhiên nàng ta sẽ phải hành lễ với người đó.
Trong lòng nàng ta khó chịu vô cùng, nhưng trước mặt hoàng đế và hoàng hậu, đặc biệt là ánh mắt thâm thúy mà mơ hồ lộ ra sự uy hiếp lạnh người của Mộ Trầm Hoằng, nàng ta đành phải bấm bụng mà làm, miễn cưỡng đứng dậy thi lễ: “A Cửu bái kiến tẩu tử.”
Cung Khanh đứng dậy đáp lễ, rất thỏa đáng chừng mực rồi lại đoan trang ngồi xuống, khẽ nở nụ cười khoe chiếc lúm đồng tiền xinh đẹp rung động lòng người nhưng ngầm có ý biểu lộ sự xa cách lãnh đạm.
A C