Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
rồi, trong nhà có cô bác sĩ cưng, nhỏ to tâm sự, cười đùa hờn giận, lúc nào anh cũng thấy vui vẻ.
Tô Nhất Minh vừa bước vào nhà chút nữa cho rằng thang máy gặp sự cố gì đó, đưa anh lên nhầm tầng. Ngôi nhà đẹp đẽ của anh như một bãi chiến trường, trên nền lăn lóc vô số bịch lớn bịch nhỏ đựng thức ăn, bàn phòng khách bày la liệt thức ăn nước uống.
Tô Nhất Minh cẩn thận đi qua vòng trận địa, trong đám người lố nhố đang tập trung tinh thần vào ván bài anh thấy vài gương mặt quen thuộc, cuối cùng mới chắc chắn mình không đi nhầm nhà. Chắc hẳn đều là đồng sự của bảo bối Trình Vũ Phi của anh. Sư huynh ưỡn bộ ngực vạm vỡ nhìn thấy Tô Nhất Minh mừng rỡ: “Em rể!” Còn bác sĩ Tiểu Hà đã gặp qua mấy lần vẫn vẫy cánh tay xinh xắn như đã thân quen từ lâu: “Anh rể!”
“…” Tô Nhất Minh chưa từng được ai gọi như thế nên khoái chí cười toét miệng ra cười, trong lòng nghĩ bác sĩ đúng là rường cột nước nhà, làm việc gì cũng khác người.
Trình Vũ Phi hình như yên tâm hơn một chút, cúi đầu làm tiếp việc đang dở tay: “Người hiếp đáp anh chắc chắn là đàn ông.”
“Sao lại nghĩ thế?’ Tô Nhất Minh ngạc nhiên.
“Anh là gã lưu manh, biết rõ phụ nữ như lòng bàn tay, làm gì có người phụ nữ nào dám hiếp đáp anh?” Trình Vũ Phi nhấn nhá phân tích.
“…”
“Người đó chắc chắn là tên đại lưu manh.” Trình Vũ Phi nói tiếp.
“Ấy?”
“Anh là tên lưu manh cáo già, ăn hiếp được anh chỉ có thể là đại lưu manh thôi.”
Tô Nhất Minh cuối cùng cũng phì cười, cất được cục đá đang đè trên ngực. Lời nói của Trình Vũ Phi nghe có vẻ vô lý, nhưng lại trúng phóc. Hôm nay anh đã nhận được một tin xác thực, khách hàng lớn nhất của anh, cái công ty mà Vu Tuy Văn đang làm, đã bị Mã Dế Nhũi nẫng tay trên. Bọn họ đã ký kết với nhau một hợp đồng lớn.
Thương trường khốc liệt, thủ đoạn ra sao, Tô Nhất Minh hiểu rất rõ, nhưng cái gì cũng có luật của nó, muốn đứng vững trên thương trường thì phải biết luật. Cầm tiền của người ta, thay người ta hành sự dường như đã thành luật. Tất nhiên cũng có bọn tệ hại muốn có lợi mà không muốn làm, trước sau gì cũng bị đào thải.
Nhưng kết quả lần này có chút bất ngờ, Tô Nhất Minh nhớ đến món tiền hai mươi nghìn mua miếng ngọc rởm hôm nọ mà tức trào máu. Mất tiền vô ích chẳng sao nhưng cái cảm giác bị người ta đùa cợt chẳng dễ chịu chút nào, khác gì bỏ tiền ra mua nắm đấm. Nhưng nghe những lời như thế của Trình Vũ Phi lòng anh ít nhiều nhẹ nhõm hơn.
Cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, cái chân lý này, bất kể ở lĩnh vực nào cũng có chỉ khác nhau ở mức độ. Trên thương trường mà lợi nhuận là trên hết, cái chân lý này có lẽ trần trụi hơn. Mình cũng chẳng phải là ông này bà nọ, chỉ là một gã lưu manh không biết xấu hổ, bây giờ gặp phải tên đại lưu manh họ Châu mặt dày mày dạn, nhận thua cũng chẳng là chuyện gì mất mặt cho lắm.
Tô Nhất Minh thở dài, người trong giang hồ, không thể tự mình quyết định. Dù lão Châu có tham lam nham hiểm như Vu Tuy Văn nói, thì anh cũng phải ra sức lấy lòng, mất chút tiền như vậy cũng xem như không uổng.
“Mấy món xào này ở đâu ra thế? Nhiều dầu mỡ thế này chắc chắn không phải em làm.” Tô Nhất Minh nhìn Trình Vũ Phi đang trút đống thức ăn đầy dầu mỡ trong hộp ra đĩa.
“Tất nhiên không phải em làm rồi, em mua ở tiệm ăn gần đây đấy. Hôm nay đồng nghiệp đến chơi nhiều, lại đến đột xuất nên em không có thời gian chuẩn bị.”
“Đến đột xuất?” Tô Nhất Minh hôn vào gáy cô.
Trình Vũ Phi thở ra, “Mấy hôm trước em phạm phải một sai lầm. Hôm đó sau khi về nhà em nhớ ra còn có một số việc chưa bàn giao cho bác sĩ trực bèn dùng điện thoại bàn gọi đến bệnh viện.”
“Hừm, đây không thể gọi là sai lầm.”
“Kết quả là bị bọn họ phát hiện số điện thoại không giống với số nhà mà em thuê, lập tức đoán trúc phóng em đang dựa hơi đại gia.”
“…” Tô Nhất Minh một lần nữa nghĩ bác sĩ đúng là dường cột nước nhà, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất, nên cho đi làm điệp viên mới đúng.
“Bởi thế hôm nay vừa hết giờ làm, bọn họ bỗng đề nghị đến đây chúc mừng tân gia, nhưng thật ra là muốn vào tận hang hùm miệng sói, xem xét sự tình.”
“Nhà anh là hang hùm miệng sói ư?” Tô Nhất Minh cẩn thận rẽ tóc cô sang hai bên, để lộ chiếc gáy nhỏ xinh.
“Anh là lưu manh mà, nên đối với những người con gái như em là hang hùm miệng sói.” Trình Vũ Phi thở dài.
Tô Nhất Minh hứ một tiếng, ôm chặt lấy cô, đang muốn thừa nước đục thả câu thì cánh cửa bếp nhè nhẹ mở ra, sư huynh Ngô bước vào. Tuy Tô Nhất Minh là tay lão luyện trong tình trường nhưng lại không quen có cử chỉ thân mật trước mặt người khác, nên chân tay bỗng trở nên lóng ngóng. Sư huynh Ngô vờ như chốn không người bê mấy đĩa thức ăn đi ra ngoài, trước khi đi còn nhướng mắt với hai người đang quấn chặt lấy nhau một cái, “Không sao, hai người tiếp tục đi. Tôi không nhìn thấy gì cả, mà có nhìn thấy cũng là chuyện bình thường, quen mắt rồi nên chẳng có cảm giác gì hết – chắc là do xem nhiều phim ảnh quá. Nhưng bếp là nơi nguy hiểm, nhóm lửa tình yêu nhè nhẹ vậy được rồi, nhiều quá không chừng xảy ra hỏa hoạn đấy!”
Tô Nhất Minh lại một lần nữa cảm kh