Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.

nên quyết định giải quyết chiến tranh lạnh giữa hai người sớm nhất có thể.
Hít một hơi dài, anh mệt mỏi ra khỏi nhà. Nói thật anh có chút xót xa bác sĩ Trình nhỏ bé của mình. Mấy ngày liền túc trực ở bệnh viện, không biết người có khô héo đi không? Bởi thế mấy ngày nay anh giống như một người vợ hiền ngày nào cũng mang thức ăn khuya đến cho người mình yêu. Mấy ngày trước anh thật sự không có thời gian đành nhờ chị giúp việc mang hộ đến. Nhưng hôm nay anh rảnh rỗi, muốn đánh nhanh thắng nhanh, không muốn sự thể đến mức không thể cứu vãn được nữa.
Cả khoa bỏ ra không biết bao công sức mới lôi được Tiểu Tây về từ Quy Môn Quan, có nghĩa là đã qua cơn nguy kịch. Hết thuốc an thần, Giang Tiểu Tây cũng đã tỉnh lại. Mở mắt ra, cái cô nhìn thấy đầu tiên là bó gấu bông đáng yêu, mỗi con đều tròn mắt ngây thơ giữ trên tay viên sô cô la Ferrero mà mình thích nhất, dường như đang thỉnh cầu mình ăn chúng. Cô thích thú cười với Trình Vũ Phi, vì trong miệng có cắm nhiều ống thông ống dẫn nên không thể nói được, chỉ mấp máy môi ý nói: Đáng yêu quá. Trình Vũ Phi bất giác nhớ đến thức ăn khuya được đưa vào mỗi tối rất thịnh soạn, lại vừa đủ để ăn cùng với bác sĩ y tá trong ca trực, có lẽ đã phải tính toán kĩ lưỡng, thế là nhớ đến rất nhiều ưu điểm của Tô Nhất Minh.
Mấy ngày liền cô sống ở phòng trực ban, Ngô Chấn Phong nhanh chóng phát hiên ra sự bất thường của cô, bóng gió xa gần, “Vũ Phi, sao không về nhà? Anh chàng đại gia đó ăn hiếp em à?”
“Không có. Em chỉ là không yên tâm Tiểu Tây.” Trình Vũ Phi tránh ánh mắt sư huynh.
“Tiểu Tây đã qua cơn nguy kịch rồi. Điểm này anh và em đều biết rõ, chúng ta đều là bác sĩ cấp cứu nhiều kinh nghiệm mà. Anh cảm thất bệnh tật giống như tình cảm vậy, chúng ta đều cố gắng hết sức mình nhưng kết quả thế nào thì là ý trời. Cho nên… cá nhân anh cho rằng đối với hai việc này nên xem thường chiến lược mà xem trọng chiến thuật. Phải nỗ lực hết sức mình, nhưng nếu thất bại cũng không quá bận lòng vì nó. Dù sao cuộc sống còn rất nhiều niềm vui, tương lai còn rất nhiều điều bất ngờ. Nhưng, em phải dốc hết sức mình đấy, nếu không… sau này sẽ ân hận.”
Trình Vũ Phi gượng cười, “Sư huynh, anh nói y như triết gia.”
Ngô Chấn Phong cũng cười, “Kinh ngiệm thực tiễn mà. Đây là những điều tâm đắc mà anh rút ra từ trong thất bại đấy.”
“Thất bại? Sư huynh là trong tình cảm hay bệnh tật?”
“Cả hai.” Ngô Chấn Phong mỉm cười, “Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta cũng không nên trốn tránh. Dù đối diện với bệnh tật hay tình cảm phải chấp nhận đau khổ và hiện thực, đừng là kẻ nhu nhược.”
“Sư huynh… anh từng thất tình ư? Anh nói thử xem… Có người vĩnh viễn không thể nào quên được người yêu cũ của mình phải không?” Trình Vũ Phi do dự hỏi.
Ngô Chấn Phong nhạy bén nắm bắt tình hình qua câu nói lấp lửng của cô, trầm ngâm một lát, “Thật ra anh cảm thấy con người không thể nào quên đi quá khứ, quên quá khứ có nghĩa là phản bội. Nhưng con người phải nhìn về phía trước, không thể mãi sống với quá khứ. Có lúc con người rất mâu thuẫn, hy vọng người yêu cũ nhớ đến mình nhưng lại hy vọng người yêu hiện tại quên hoàn toàn tình cũ. Đây là vấn đề đặc biệt. Nhưng làm sao để cân bằng điều này? Từ góc độ y học, chìm đắm trong qua khứ làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại là biểu hiện của bệnh tật, ít ra là tâm lý không được khỏe mạnh.”
Trình Vũ Phi cúi đầu im lặng.
Một y tá mừng rỡ chạy đến phòng chăm sóc đặc biệt báo cáo với cô thức ăn khuya đến rồi. Trình Vũ Phi vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Tô Nhất Minh đứng đó mỉm cười.






Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhất Minh (4)
Tô Nhất Minh nhìn nàng bác sĩ cưng của anh từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên, tinh thần không tệ, tuy có chút tiều tụy, nhưng cũng không đến nỗi hốc hác.
“Cô y tá đó đỡ hơn rồi à?” Anh sắp xếp trình tự câu chuyện trong đầu rồi mới mở miệng hỏi.
“Đỡ nhiều rồi. Sắp tháo ống thở rồi. Mấy ngày qua anh rất bận phải không?” Trình Vũ Phi ngẩng đầu lên, cũng nhìn Tô Nhất Minh từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên, thời gian này chắc là anh rất bận, mắt hằn những tia máu đỏ, thâm quầng.
“Ừm. Anh muốn có thời gian rảnh đưa em đi Tam Á nghỉ ngơi. Cho nên phải xử lý hết công việc. Tiểu Tây đã thoát khỏi giai đoạn nguy kịch rồi đúng không? Vậy thì tốt quá…” Tô Nhất Minh không hiểu những thuật ngữ chuyên môn mà Trình Vũ Phi nói, thật ra cũng chẳng muốn hiểu.
Làm như vô tình, tối đến Tô Nhất Minh thở dài đánh thượt, “Tuổi tác không tha một ai. Bây giờ trí nhớ rõ ràng chẳng bằng lúc trước rồi. Hôm nay anh lại gọi nhầm tên một đối tác quan trọng. Rõ ràng là đối tác làm ăn nhiều năm rồi. Có lẽ gần đây anh quá mệt mỏi chăng?”
Thì ra anh đã ý thức được sai lầm của mình! Vậy mà cứ giả câm giả điếc làm như không có chuyện gì xảy ra!
“Tô Nhất Minh, anh đúng là một con cáo già!” Trình Vũ Phi cuối cùng cũng tức tối nguyền rủa, véo anh một cái, tâm trạng bỗng dưng nhẹ tênh.
Đã từng tuổi này rồi, ai lại không có quá khứ cơ chứ! Anh nói đúng, những chuyện