Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341438

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.

, mỗi tuần giảng một nội dung. Ví dụ hiểu biết thị giác, những tương tác giữa con người và máy tính, trong bài giảng của anh không thể bao trùm toàn bộ, nhưng với thiết kế trang mạng thì lại rất quan trọng, anh chỉ giới thiệu qua.
Anh giới thiệu cũng rất hay, khiến mọi người say mê, qua giới thiệu của anh, sinh viên trở nên hứng thú với đề mục đó, có nhiều sinh viên sau đấy đã tự nghiên cứu. Carol rất hứng thú môn hiểu biết thị giác, tự tìm thêm tài liệu để đọc, chuẩn bị thuyết trình trong kỳ học này.
Mỗi tiết học dài năm mươi phút, Carol có thể ngồi ở dưới để nhìn anh năm mươi phút, kết quả nhận ra nhìn anh không được bao nhiêu thời gian, vì tập trung vào làm bài, thời lượng cũng có hạn, trừ phi làm rất nhanh, nếu không cũng chỉ có thể nhìn xuống mặt bàn. Trong thời gian thực hành, Jason và Siêu đi quanh lớp học xem có ai hỏi gì không. Carol cũng muốn hỏi đôi điều để Jason đến gần giải thích, nhưng hỏi đơn giản quá sợ anh xem thường, hỏi những câu khó lại không nghĩ ra, hơn nữa vừa giơ tay thì Siêu đã đến ngay.
Carol mong Jason giảng lâu hơn, thực hành ít hơn, như vậy cô có thể nhìn được anh nhiều hơn. Nhìn cặp môi anh chuyển động dưới bộ râu, nhìn yết hầu của anh lên lên xuống xuống, và nhìn những ngón tay dài của anh sử dụng máy chiếu để giảng bài, vì anh chiếu bài lên bảng, không phải ghi chép nên cô có thể chuyên tâm nhìn anh. Carol không biết anh có cảm thấy mình đang nhìn anh hay không, cô không biết mặt anh có bị đau vì mình nhìn nhiều hay không, dù sao thì qua biểu hiện của anh cô cũng không thể biết.
Carol thấy áo quần của anh rất bình thường, nhưng anh mặc trông rất đẹp. Trên thế giới có mấy loại người, có người hình như là kẻ thù không đội trời chung với áo quần, mặc gì hỏng nấy, thấy người đó bạn sẽ nghĩ, áo quần đẹp khoác lên người anh ta thật phí, có người mặc gì cũng không đẹp, mặc đẹp trông không ra dáng người, mặc kém nom rất tệ; ngược lại có người rất hợp với quần áo, ngựa tốt đóng yên tốt, áo quần lầm cho người sang hơn, người làm cho áo quần đẹp hơn, ai trông thấy cũng phải kêu lên:” Bộ đồ này rất hợp với anh”; cũng có người áo quần có xấu đến đâu mặc lên người cũng trở nên thứ hàng cao cấp, ai trông thấy cũng không chú ý đến áo quần mà chỉ thấy người, vì áo quần không còn quan trọng.
Carol cảm thấy Jason là loại người cuối cùng, anh mặc rất bình thường, hình như chưa bao giờ hỏi đến thương hiệu áo quần, nhưng anh là loại áo quần theo người. Nói chung bạn sẽ không để ý anh mặc thế nào, mà chỉ chú ý đến con người anh. Nhưng nếu chú ý đến áo quần của anh thì bạn sẽ ngạc nhiên: bộ đồ như vậy mà anh mặc lên người trông lại đẹp đến vậy ử?
Lên lớp được mấy tuần, Carol phát hiện mình đánh giá quá cao khả năng kiềm chế của bản thân, hoặc đánh giá quá thấp sức hấp dẫn của Jason. Lên lớp như nghiện ma túy, lên càng nhiều nghiệ càng nặng, không thể bỏ nổi, trước đây chỉ háo sắc anh, tham cái dịu dàng, tinh tế của anh, bây giờ yêu thêm tài năng, ngay nào không trông thấy anh thấy lòng buồn tê tái.






CÒN MỘT TUẦN LỄ NỮA sẽ đến dạ hội Trung thu – Quốc khánh, Siêu hỏi Carol:
- Bạn có tham gia dạ hội không? Vé vào cửa bây giờ là hai đôla, tối hôm ấy mua vé ở cửa phải năm đôla đấy.
Carol nhớ lại, Siêu nói tối hôm ấy cánh sinh viên nam sẽ bình chọn ra người đẹp nhất trong các cô sinh viên mới đến, cô không dám đi. Nếu Carol không được bình chọn là người đẹp nhất, lòng tự trọng sẽ bị tổn thương. Không đi, họ bình ai cũng không liên qua gì đến cô, người khác sẽ nói Carol không được bình chọn vì hôm ấy không dự. Carol rất kiên quyết:
- Thôi, em không đi, bận lắm.
- Làm gì bận đến thế? – Siêu cười hì hì. - Bạn không đi, không được bầu làm hoa hậu đâu.
Cô đọc kỹ email Siêu gửi, biết anh không nói dối, Jason sẽ là một trong những hoàng tử được đấu giá trong đêm hội. Cô không hiểu như thế có phải là đấu giá hay không, email nói “đấu giá hoàng tử”, mà nên là “bỏ giá”. Hội Sinh viên chọn ra ba hoàng tử, không có công chúa, có thể là để cổ vũ nữ sinh viên tham gia, tất cả nam sinh đều phải đi, không kể đẹp trai hay không. Ba hoàng tử ấy lần lượt là hoàng tử valse, hoàng tử fox, hoàng tử la tinh vũ.
Carol không ngờ Jason lại là hoàng tử la tinh vũ, bình thường anh rất trầm lắng, bảo anh là hoàng tử fox còn có thể tin được, nhưng đây lại là la tinh vũ? Hình như hai phong cách hoàn toàn khác nhau? Nhưng là Hội Sinh viên tiến cử, hơn nữa năm ngoái còn kiếm được tiền phải là có căn cứ. Carol cố gắng tưởng tượng Jason nhảy la tinh vũ nhưng không sao tưởng tượng nổi những bước nhảy điên cuồng của anh.
Quá trình đấu giá hoàng tử diễn ra như thế này: trước khi vũ hội bắt đầu, ban tổ chức giới thiệu ba hoàng tử, người muốn đấu giá lấy một cái phong bao đỏ, trong đó có phiếu in sẵn, ghi tên hoàng tử và tên mình lên đấy, tất nhiên không quên bỏ tiền vào, tiền mặt, giao cho ban tổ chức. Bỏ giá xong, ban tổ chức sẽ công khai mở phong bao, sáu người bỏ giá cao nhất sẽ được khiêu vũ với một hoàng tử nào đó. Người bỏ giá cao