Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

gia đình tớ không có, còn nữa giống hệt với những gì mình đã trải qua, nhưng chắc chắn không phải là chồng tớ viết, anh ấy không có tài viết văn, mà anh ấy cũng không viết mình thành con người không biết yêu hoa quý học như vậy.
– Sở Thiên không viết về mình chứ? – Carol nói - Đằng ấy thấy tác giả viết về tâm lý Liễu Thanh hết sức chân thực và tinh tế, một người không biết yêu hoa quý ngọc chắc chắn không thể viết đúng tâm lý người con gái như thế. Có lúc tớ nghĩ, Sở Thiên là nữ.
Khiết Tâm nói:
– Tác giả viết về nam giới cũng rất thật. Nhân vật Trịnh Bình là người của những năm sáu mươi, con người thời nay cũng may mắn hơn. Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, sách về tính dục và tính dục học tràn ngập, đàn ông học được rất nhiều trong đó, họ đều biết chiều chuộng phụ nữ, cho dù đấy là anh đàn ông chỉ biết mình, nhưng cũng biết kích thích phụ nữ, làm cho phụ nữ thoả mãn, đừng vì không làm thoả mãn chị em mà trở thành anh đàn ông vô dụng.
Carol nghe nhưng không nói gì, cô cũng cảm thấy Sở Thiên viết rất thật, nhưng không đồng ý với Khiết Tâm. Cho dù đã sang thế kỷ hai mươi mốt, thế giới vẫn là những người đàn ông ấy, về mặt tình ái rất ngu xuẩn, chỉ biết mình, có thể không liên quan gì đến thời đại. Người đàn ông đầu tiên trong đời cô ra đời vào những năm bảy mươi, nhưng so với Trịnh Bình hình như không khác gì mấy.
Nếu nói người đàn ông đã ăn nằm với mình là “người đàn ông trong đời” thì người đàn ông đầu tiên trong đời Carol là thầy giáo dạy tiếng Anh tên là Đổng Hạo. Đổng Hạo không xấu trai nhưng cũng không phải là người đẹp trai. Đặc điểm làm người khác phải say mê ở Đổng Hạo là giọng nói. Nghe giọng nói của anh qua tai nghe giống như có một ma lực không thể cưỡng lại, khiến quá nửa nữ sinh trong lớp phải mê mẩn, thích quấn lấy thầy giáo để hỏi này hỏi nọ, tất cả chỉ vì giọng nói của thầy qua tai nghe.
Khả năng nghe hiểu của Carol rất tốt khiến thầy giáo chú ý. Có lần, vừa nghe xong một đoạn văn ngắn, thầy bắt đầu nêu câu hỏi. Lúc hỏi Carol, cô trả lời không nổi, vì vừa rồi cô không chú ý nghe, vậy là cô nói “xin lỗi”. Không ngờ, câu trả lời ấy lại đúng là “xin lỗi” cho nên thầy giáo khen: “Tốt lắm!”. Trong lớp có người cười, thầy không hiểu học sinh cười gì.
Lúc hết giờ thầy bảo Carol ở lại, hỏi cô vừa rồi trong lớp mọi người cười gì. Carol nói sự thật với thầy, thầy cười vui vẻ, nói:
– Là vì thầy có ấn tượng tốt với em. – Bốn mắt thầy giáo và học sinh nhìn nhau, hình như truyền cho nhau không ít tình cảm.
Thầy Hạo bắt đầu mời Carol đến góc Anh ngữ trong công viên để tập nghe, Carol không từ chối, thậm chí còn cảm thấy tự hào, vì cô biết trong lớp còn rất nhiều bạn muốn được thầy mời đến góc Anh ngữ. Là một thầy giáo đứng trên bục giảng biết những gì học sinh không biết, nắm quyền cho điểm, rất dễ dàng trở thành đối tượng để học sinh nịnh thầy, yêu quý thầy.
Có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, hai người qua lại nhiều hơn, không biết bắt đầu từ đâu thầy trò nắm tay, ôm nhau. Carol không biết mình có yêu thầy Hạo hay không, cô cảm thấy yêu, những lúc cùng với thầy cảm thấy vui vẻ. Nhưng những lúc không đến với thầy, Carol cũng không thấy đau khổ. Lúc bấy giờ cô vẫn chưa biết người mình thật sự yêu sẽ rất đau khổ mỗi khi không gặp nhau, cho nên nghĩ rằng mình đã yêu thầy.
Thầy Hạo bắt đầu mời Carol đến nhà chơi. Cô không muốn có chuyện quan hệ sớm với thầy, tuy không phong kiến nhất định phải giữ trinh tiết đến ngày cưới, nhưng cô cũng không muốn tuỳ tiện đánh mất trinh tiết, chủ yếu vì vẫn chưa cảm thấy xung động.
Kết quả, thầy Hạo cũng bị cái bệnh tựa như Trịnh Bình trong truyện Người này không có chuyện, tức là rung động vài lần vẫn không thể như ý, trò chơi của thầy trở nên đau khổ, cho nên mỗi lần Carol chào thầy ra về, thầy đau đến nỗi không thể đứng lên đưa tiễn cô học sinh của mình. Nhìn thầy đau khổ, nhưng thầy vẫn một mực vì Carol, bất chợt cô cảm thấy kiêu hãnh và tự hào. Thấy đấy, mình vẫn ngồi đây, hoặc chạm đến người thầy có làm cho cái ấy của thầy đứng lên kính chào, đứng dựng lên, đứng dựng cho đến khi thầy cảm thấy đau đớn. Trông thấy thầy đau khổ Carol cũng động lòng trắc ẩn, thêm một chút hiếu kỳ, cuối cùng một hôm, Carol đồng ý với yêu cầu của thầy, buổi tối không về ký túc xá.
Thầy Hạo tay chân luống cuống lôi Carol đến bên giường, tay chân luống cuống cởi bỏ quần áo của Carol. Tay chân thầy luống cuống khiến đầu óc cô lạnh tanh, tưởng như một chút bối rối của cô cũng bị thầy trưng dụng, một mình thầy bối rối hoảng loạn cho cả hai người còn một mình cô trấn tĩnh cho cả hai người…
Từ lâu Carol đã nghe nói, đàn ông lần đầu xông trận chí khí chưa lên thì người chết trước, cho nên Carol cũng không trách thầy, điều này chứng tỏ thầy rất kích động, còn hơn ngây như khúc gỗ. Hơn nữa, Carol vẫn chưa hứng thú, không thèm muốn, chỉ vì thấy thầy đau khổ nên muốn giải cứu cho thầy. Cho nên, thầy có tốc chiến tốc thắng hay đánh lâu dài cũng vậy, đối với Carol cũng không có gì khác nhau.
Carol ngán ngẩm ngồi dậy, vào buồng tắm. Cô cầm cái khăn mặt bông, thấm n


pacman, rainbows, and roller s