Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.

âm thấy trong phòng máy không có người, liền chỉ cho Carol thấy. Thì ra Khiết Tâm đọc trang mạng Làng tiểu thuyết, cô ta đang đọc một truyện dài đăng nhiều kỳ có tựa đề Người này không có chuyện, của một người tên là Sở Thiên viết.
Khiết Tâm chỉ vào một đoạn, bảo Carol đọc:
– Đoạn văn này nói với tớ đấy, tớ có thể đọc thuộc lòng. – Nói xong, Khiết Tâm đọc: “Cứ nghĩ rằng, sau ngày cưới sẽ có một thế giới riêng của hai người, một người sớm chiều làm bạn với mình, anh anh em em, chuyện trò vui vẻ. Không ngờ lấy nhau rồi cảm thấy cô đơn hơn. Sự cô đơn trước đây là cô đơn của cánh chim bay ngang trời, không có bạn, nhưng có thể tự do bay lượn; còn sự cô đơn hiện tại là cô đơn của cá nằm trên bãi cát, đằng sau là biển, nhưng không có cách nào trở về với biển, trước mặt là núi, lên núi chỉ một đường chết, nhìn sang hai bên toàn cát là cát.”
Carol nghĩ, cuộc sống hôn nhân của Khiết Tâm không hạnh phúc, hèn chi một mình cô ta ngồi trong phòng máy tính. Lại một đoạn khác hấp dẫn Carol: “Phải theo đuổi, bám riết dù bị đánh chết, tất nhiên bám riết dù phải chết nghe thật không hay, có mùi vị bám chặt, nên đổi lại “yêu người tôi yêu, không oán giận không hận thù” như vậy mới công bằng với người theo đuổi, đối với người bị theo đuổi tỏ ra tao nhã hơn. Nhưng bản chất là như nhau, dùng từ nào là do sự phản ánh thái độ của người theo đuổi. Bảo anh là người si mê không thay đổi nổi, tức là thích người bám riết dù có phải chết; bảo anh là người dù đánh chết cũng cố tình bám riết, tức là không thích anh là người si mê không thay đổi nổi.”
Carol giật mình, hình như đoạn văn này viết cho mình, cô bị đoạn văn hấp dẫn, vội ghi lại địa chỉ trang mạng, đến tối về nhà mở ra xem.
Buổi tối cơm nước, mọi việc xong xuôi, cô tìm địa chỉ trang mạng kia, nghiên cứu kỹ Làng tiểu thuyết, phát hiện đấy là trang mạng chủ yếu đăng truyện dài kỳ, nhưng cũng có những mục khác, chỉ cần đăng ký là có thể gửi bình luận của mình, cũng có thể bình luận tiếp theo ý kiến của người khác. Cô lướt một lúc, bị không khí ồn ào trên mạng cuốn hút. Một bình luận đăng lên, kéo theo hàng loạt bình luận tiếp theo, người tán thành, người phản đối, người kêu la, người chọc cười, Carol không kịp đọc.
Carol trở thành khách thường xuyên của Làng tiểu thuyết, ngày nào cũng vào trang này, nhưng hứng thú nhất là truyện Người này không có chuyện và tác giả Sở Thiên, theo ký hiệu ID, Sở Thiên là nam giới. Cô cảm thấy tác giả khoảng bốn mươi tuổi, vì có cái nhìn bàng quan đối với nhân tình thế thái, tình yêu hôn nhân, chuyện kể cũng trung thực, có những đạo lí cô có thể hiểu, nhưng chưa đến trình độ lí luận, cảm thấy có chung tiếng nói với tác giả.
Không rõ vì nguyên nhân nào, cô đọc những trang viết của Sở Thiên, chợt nhớ đến hình ảnh Lộ Vĩ, những hiểu biết về cuộc đời, những tình cảm sâu sắc, lời lẽ như cách ngôn, thơ ca… hình như chỉ có thể Lộ Vĩ mới viết ra nổi.
TRUYỆN NGƯỜI NÀY KHÔNG CÓ CHUYỆN mỗi ngày một tập, khiến Carol ngày nào cũng trông chờ, ngóng đợi. Sở Thiên gửi lên mạng rất đúng giờ, cuối tuần vẫn bảo đảm, cho nên Carol không bị hẫng hụt. Có lúc cô cảm thấy Sở Thiên như người tình rất chiều mình, biết có người chờ, nên xuất hiện đúng giờ.
Nhân vật trong truyện của Sở Thiên không nhiều, tình tiết cũng không phức tạp nhưng tâm lý thì vô cùng tinh tế, thuộc loại tiểu thuyết tâm lý. Tác giả xây dựng những sự việc và tình tiết bình thường nhưng lại liên quan nhiều đến triết lý cuộc đời, khiến cô phải nghiền ngẫm, ghi nhớ sâu sắc. Có những triết lý cuộc đời tác giả dùng cách thể hiện hài hước, nhưng sau cái hài hước khiến cô càng hiểu sâu hơn cuộc đời.
Người này không có chuyện viết về Liễu Thanh, một nữ học giả sang thăm nước Mỹ, hết tập một Liễu Thanh vẫn còn trên máy bay bay sang Mỹ, nhớ lại cuộc sống của mình mười năm trước. Mười năm trước Liễu Thanh còn trẻ, vừa tốt nghiệp đại học, lòng hướng tới cuộc sống lãng mạn tốt đẹp, nhưng Trịnh Bình chồng của Liễu Thanh là con người đại khái, không chú ý đến những cảm nhận của vợ, coi tình yêu và hôn nhân chỉ là tính dục và cuộc sống thường ngày, rất ít khi ở cùng với vợ trẻ, lúc nào cũng chỉ say sưa với mạt chược ở đâu đó. Liễu Thanh ở nhà một mình, rất thất vọng với tình yêu và hôn nhân, cảm thấy cuộc sống sau hôn nhân càng cô đơn hơn.
Những trang viết về cuộc sống tình dục thời kỳ đầu hôn nhân của Liễu Thanh và Trịnh Bình khiến người đọc không nhịn được cười. Trịnh Bình không hiểu phải gợi tình lãng mạn, lúc nào cũng như một mũi dao đâm sâu chọc thẳng, kết quả Liễu Thanh không được chuẩn bị trước, hai người thử một vài lần đều không hài hoà, Liễu Thanh cảm thấy đau đớn. Cuối cùng hai người tìm được cuốn sách Toàn tập về cuộc sống gia đình tuyên truyền khoa học thực tiễn, nhưng làm theo chỉ dẫn trong sách cũng không hiệu quả.
Truyện sau khi được đăng lên mạng, nhiều người tỏ ra không tin có người khờ khạo đến thế, nhưng Khiết Tâm tin là có, cô nói với Carol:
– Đọc đoạn này tớ nghi Sở Thiên là chồng tớ đang ở trong nước. Vì những tình tiết này, trừ cuốn sách Toàn tập về cuộc sống


pacman, rainbows, and roller s