Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.
à người tốt, được theo đuổi bạn, trở thành bạn trai của bạn, yêu bạn suốt đời, suốt đời chỉ một mình bạn. Đáng tiếc, hồi ấy mình học hành sa sút quá…
Carol nghĩ lại nguyên nhân khiến cho sức học của Phong bị sút kém, nói như nhận lỗi:
- Là mình hồi ấy quá nóng nẩy, nghe cô giáo chủ nhiệm nói mình đi theo con đường của bố, một lúc chơi trò tình cảm với mấy bạn trai, vậy là mình cắt đứt tất cả.
- Không, là do mình không có nghị lực và dũng khí, ai cũng đều có thể thất tình, nhưng không phải ai cũng cam chịu thụt lùi.
Thấy Phong tỏ ra tiếc nuối và tự trách mình, Carol bất giác thương xót, chợt ôm lấy Phong:
- Có thể bây giờ vẫn chưa muộn. Có thể…
Phong như đứa trẻ, vùi đầu vào lòng Carol, hồi lâu mới nói:
- Không kịp nữa rồi, dù có cố gắng đến mấy thì cũng không thể bằng bạn, chúng ta đã đi hai con đường khác nhau, mình không thể bỏ cuộc sống hiện tại để đi theo cuộc sống của bạn. Mà mình cũng không mong bạn từ bỏ cuộc sống hiện tại để đến với mình…
Carol không biết nói gì với Phong, chỉ thầm căm giận ông ấy, cảm thấy vì ông ấy mà cô đánh mất Phong, cũng đánh mất luôn một mối tình thật sự rung động với Phong.
Phong nhìn Carol, nói:
- Vừa rồi thấy bạn trong khách sạn, mình phát hiện lâu lắm rồi mới có lại sự rung động từ xa xưa, sự rung động chỉ có thể từ thị giác và ý niệm, đó là cái đã mất từ lâu, từ lâu lắm rồi. Có thể mỗi người con trai, lúc vừa bắt đầu, chỉ dựa vào thị giác, thính giác và ý niệm mới có nổi sự rung động đó, sau đấy phải dựa vào xúc giác, sau nữa phải dựa vào sự kích thích mạnh mẽ, hoặc… viagra, cái hại của chơi bời quá độ, chưa già đã yếu, người chưa già trái tim đã yếu, trái tim yếu coi như không còn hứng thú.
- Vào trong xe của mình nhé. - Phong nói rồi kéo Carol đến nơi đỗ xe.
CAROL CẢM THẤY NGUY HIỂM, lý trí mách bảo cô nên bỏ chạy, nhưng Carol như đã say, mơ hồ theo Phong đến bên ô tô. Phong kéo ghế lùi về phía sau, ngồi lên, ra hiệu cho Carol ngồi vào giữa hai chân mình rồi từ phía sau ôm ngang người cô, nói:
- Đừng sợ, mình chỉ muốn để bạn nghe một bài hát thôi. Bài hát của Lưu Đức Hoa, cũng cũ lắm rồi, tiếng Trung Quốc của Lưu Đức Hoa cũng không chuẩn, nhưng mình rất thích ca từ, giống như cuộc sống của chúng ta, cho nên mình nghe cả trăm lần không biết chán.
Kiếm tìm và kiếm tìm
Biến mất trong lặng im
Không tìm thấy trong ký ức
ta viết lại câu chuyện tình.
Đời đời kiếp kiếp
Trong giấc mơ vô cùng vô tận.
Tình cờ lật giở trang nhật ký
Gặp lại câu chuyện xưa
Từng đoạn từng câu nhắc lại
Chẳng còn ý nghĩa
Đau khổ và giận hờn anh mất em
Không dễ gì chia xa
Có thể không còn yêu thương
Đau khổ và giận hờn anh mất em
Duyên cạn tình sâu không như ý
Em và anh cùng thương yêu
Xin chờ kiếp sau
ta viết lại câu chuyện tình.
Phong mở đi mở lại mấy lần bài hát và hát theo, đổi câu “em đã mất đi tất cả” thành câu “anh đã mất đi tất cả” rồi áp mặt vào lưng Carol, im lặng rất lâu. Carol thấy lưng nóng ấm, không biết có phải Phong đang khóc.
- Chúng ta ra bờ hồ nhé, ngồi trong xe bức bối quá. - Phong nói, lại đưa Carol ra bờ hồ.
- Bạn có buồn ngủ không? - Phong hỏi. - Nếu buồn ngủ mình sẽ ôm để bạn ngủ một lúc. Mình không muốn về khách sạn, muốn ngồi với bạn một đêm. Cuộc đời này sẽ không còn cơ hội ngồi với nhau như thế này nữa đâu.
- Tại sao không? Phong biết trường của mình rồi, sau này đến đấy tìm mình.
Phong cười, nói:
- Mình cũng muốn vậy, nhưng… Nếu bạn biết mình xấu xa đến mức nào bạn sẽ không nói như vậy.
Đêm hôm ấy hai người ngồi ôm nhau bên hồ. Phong kể chuyện của mình, nhưng có thể nhận thấy Phong không nói ra những chuyện nghe phải nhức tai. Phong cũng bắt Carol kể lại chuyện thời sinh viên trong trường đại học B, kể thật chi tiết. Carol nói đến bất cứ một toà nhà nào, một hồ nước nào trong khuôn viên nhà trường Phong đều biết, thỉnh thoảng lại ngắt lời Carol:
- Có phải toà nhà màu đỏ ở phía tây hồ không?
- Có phải vườn hoa ở khoa Hoá không?
- Tại sao Phong thông thạo trường B như vậy? - Cô hiếu kỳ hỏi, ngờ rằng mấy năm nay Phong cũng học ở đại học B.
Phong cười:
- Vì đại học B là giấc mơ của mình. Kiếp sau mình sẽ học ở đấy, bạn cũng học ở đại học B nhé, nghe thấy không? Nhưng nếu bạn muốn học trường khác cũng được, bạn phải báo cho mình biết sớm, kẻo rồi bỏ nhỡ.
Nghe Carol nói sắp ra nước ngoài, Phong thở dài:
- Vậy là càng ngày càng xa, linh hồn có cần visa không nhỉ?
Phong nói đến kiếp sau, nói đến linh hồn, Carol thoáng sợ hãi, không biết Phong có ý nghĩ gì. Phong ôm Carol vào lòng như ôm một đứa trẻ.
- Ngày mai bạn có phải đi làm không? Bạn ngủ đi một lúc, mình không xâm phạm bạn đâu.
Carol cười, không nói gì.
- Mình rất muốn hôn bạn. - Phong đưa đầu ngón tay sơ qua làn môi Carol, nói. - Chưa bao giờ mình hôn môi một cô gái nào, mình chưa hôn ai, mình làm tình với bọn nọ, nhưng chưa bao giờ hôn, cho nên làn môi mình vẫn sạch, đấy là nơi sạch sẽ duy nhất trên người mình, có