Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1573 lượt.
ước định lau, không ngờ cái khăn mặt cũng nhầy nhụa, cô cảm thấy buồn nôn, treo khăn vào chỗ cũ rồi xé một nắm giấy vệ sinh, vừa lau vừa rửa, rửa sạch hết cái cảm giác buồn nôn.
Carol mặc quần áo đòi về, nhưng thầy không cho, bảo đừng về, lát nữa thầy sẽ làm lại. Carol bị thầy ôm chặt, phát hiện đã muộn, đành ở lại. Đến nửa đêm, tiếng ngáy của thầy khiến cô không sao ngủ nổi. Carol lay thầy, bảo thầy quay về phía bên kia, nghe nói ngủ nằm nghiêng thì tiếng ngáy sẽ nhỏ bớt.
Thầy tỉnh giấc, lập tức vào trận, ôm chặt lấy Carol, đòi thêm một lần nữa. Lần này thì thầy không bị kích hoạt ngay… Carol chảy nước mắt, đẩy thầy ra, cô chạy vào buồng tắm xối nước lạnh. Hình như nước lạnh làm dịu cơn đau, cô xối rửa rất lâu. Lúc quay về giường, thầy đã ngáy khò khò.
Carol nằm bên cạnh, nghe tiếng ngáy lúc to lúc nhỏ, có cảm giác người đang nằm bên cạnh đây hoàn toàn khác với người vẫn thấy trên lớp học. Xem ra, thầy đứng và thầy nằm tuyệt nhiên không chỉ là sự khác nhau giữa số “1” đứng thẳng trong chữ số Ả–rập và chữ “nhất” nằm ngang của chữ Hán, mà khác nhau cả một trời một vực. Carol hối hận vì đã làm chuyện đó với thầy, nếu không làm thì làm sao biết được thầy là người thế nào?
Hôm sau, cô dậy rất sớm, thu dọn rồi lặng lẽ ra khỏi nhà thầy Hạo. Cô quyết định mặc kệ thầy, không vì điều gì mà chỉ cảm thấy tình yêu không nên như thế, làm tình không phải như thế. Như thế có ý nghĩa gì đâu? Chỉ có đau khổ và đau khổ, cộng thêm một chút hài hước và buồn nôn.
NHƯNG THẦY HẠO NHƯ BỊ MA ÁM, luôn luôn đến tìm Carol. Thầy chép thơ tiếng Anh, ghi âm bài hát tiếng Anh cho cô, gọi điện thoại, bảo rất nhớ cô. Thầy lên lớp như kẻ mất hồn, luôn luôn giảng sai, phần lớn thời gian chỉ nhìn Carol. Thầy Hạo gầy hẳn đi, mắt hằn tia máu, giống như người mất ngủ. Thầy tấn công mạnh mẽ, Carol lại mềm lòng, cuối cùng thầy đã yêu mình rồi, mà hai ta chỉ mới thử vài lần, có thể càng ngày càng tốt hơn chăng.
Carol lại đến căn hộ của thầy, qua đêm ở đấy, kỹ thuật của thầy hình như không ngừng nâng cao, hoặc có thể nói sự kích động của thầy không ngừng xuống thấp. Carol cũng không biết tại sao những lúc đến với thầy không còn cảm giác bị kích động, mỗi lần thầy ôm hôn cũng không còn khát khao, ngược lại chỉ cảm thấy miệng thầy có vị gì đó, đầu thầy nhiều gầu, ngón tay thầy vừa thô vừa ngắn ngủn, mặt mày hung dữ, tóm lại tất cả đều không hợp với cô.
Carol nói chuyện này với mấy đứa bạn cùng phòng. Thẩm Nhạn cười như nắc nẻ, nói:
– Đằng ấy không tự công khai chuyện với tay Hạo kia thì tớ cũng khảo cho đằng ấy phải nói. Tớ đã định hỏi rồi, nhưng cái Linh không cho hỏi. Đằng ấy xem, không dựa vào trí tuệ của quần chúng thì không làm nên nghiệp lớn, đúng không nào? – Thẩm Nhạn nói rất nghiêm túc. – Đằng ấy quá nhạy cảm với tinh dịch, biết là gì không? Rất nguy hiểm, không cẩn thận chết đấy!
Carol nghe thấy hai tiếng “nhạy cảm” bỗng sợ hãi, lo lắng hỏi:
– Thôi đừng nói chuyện xa xôi làm gì. – Rồi Carol hỏi Linh Linh. – Đằng ấy là bậc quyền uy, thử nói xem nào? Phải chăng tớ có vấn đề?
Linh Linh an ủi:
– Đừng hỏi lôi thôi, mỗi người một khác. – Thấy Carol sa sầm nét mặt, Linh Linh vội giải thích. – Nhưng đừng buồn, đằng ấy gặp được anh thân yêu sẽ không như vậy.
Carol thấy Linh Linh nói có lý, có thể vì mình không yêu thầy Hạo. Vậy là khi gặp lại thầy, Carol nói:
– Chúng ta chia tay nhau thôi, em cảm thấy không yêu thầy.
Thầy Hạo như bị một cái tát, toàn thân chới với, nói rất kiên định:
– Em đang nói dối, nếu em không yêu tại sao lại lên giường với tôi?
Carol giật mình vì hai tiếng “lên giường”, thì ra thầy xem chuyện hai người làm là “lên giường” ư? Carol chán nản:
– Là vì trước khi lên… giường với thầy em nghĩ rằng em đã yêu thầy.
– Ý em bảo, những hành động trên giường của tôi không làm thoả mãn em chứ gì? Tôi…
Carol biết thầy sẽ đưa “mấy cô bạn gái” trước đó ra chứng minh, nên vội xua tay ngắt lời thầy:
– Thôi thôi, thầy đừng đưa mấy cô bạn giả dối của thầy ra, em biết thầy lần đầu tiên với em, em cũng vậy. Chúng ta đừng nói những chuyện có tính kỹ thuật nữa, được chứ?
– Vậy em phải nói rõ lý do? – Thầy Hạo buồn rười rượi. – Không thể nói thôi là thôi.
Carol không hiểu tại sao thầy không chấp nhận lý do của cô đưa ra, cứ đòi “nói rõ lý do”. Carol đành nhắc lại:
– Lý do là em không yêu thầy.
– Em nói dối, nếu em không yêu…
Thấy thầy quay lại điểm khởi đầu, Carol cảm thấy đầu đau muốn vỡ, vội cướp lời thầy:
– Tại sao em lên giường với thầy, em đã nói rồi. Là vì trước khi lên giường với thầy em không biết mình không yêu thầy. Thầy định hỏi bao nhiêu lần nữa?
Thầy Hạo sa sầm nét mặt, tỏ ra đau khổ và khó hiểu. Thầy lẩm bẩm:
– Tôi cảm thấy đấy không phải là lý do của em, lẽ nào em không lên giường với người khác cũng không biết mình có yêu người đó hay không?
Carol không biết trả lời thế nào, chợt nhớ đến câu nói của Linh Linh: “Thôi một ông anh còn khó hơn giữ ông anh cả chục lần”. Lúc bấy giờ Carol