Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
c chúng ta giống như đứa con tự đánh vào đầu mình.
Carol đọc thư của Sở Thiên, nhất là câu chuyện vui kia chợt bật cười, cô thấy Sở Thiên nói rất đúng, tự tụt hậu không thể đền đáp được người làm tổn thương mình, chỉ có thể làm hại chính mình. n hận không thể bù đắp, chỉ có thể làm tăng thêm gánh nặng tư tưởng cho chính mình.
Carol nhớ lại câu nói tình cảm của Sở Thiên: Bất cứ một tình cảm nào, một khi đến độ không thể rút chân ra nổi đều dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, rất có thể nguy hiểm đến sinh mạng.
Cậu nói như hồi chuông cảnh tỉnh vang bên tai. Cô nghĩ, tình cảm của mình đối với Jason đã đến độ không thể rút ra nổi, mình phải tìm cách rút ra, nếu không, sẽ tự huỷ diệt chính mình. Nhưng khi nghĩ như vậy, Carol phát hiện mình không còn quyến luyến Jason nữa rồi. Cô dành nhiều thời gian để lên mạng đọc truyện Người này không có chuyện, viết Lời thì thầm, cùng Khiết Tâm thảo luận về Sở Thiên và truyện của tác giả.
Carol cảnh giác suy nghĩ, phải chăng mình đã mê Sở Thiên? Độc này chưa giải lại nhiễm thêm một độc khác chăng?
Trong thời gian này Carol cơ hồ không gặp Jason, chỉ hai lần gặp anh ở thư viện khoa học tự nhiên. Vì hàng ngày muốn đọc truyện của Sở Thiên, ngồi vào sofa, Khiết Tâm thì vẫn chiếm cái máy tính kia, cố phải sang thư viện khoa học tự nhiên, ở đấy cũng có một máy tính có chữ Trung Quốc. Carol tình cờ phát hiện, từ đấy cô đều đến ngồi ở cái máy tính ấy. Có lúc đã có người ngồi, nếu là nam giới, cô nở nụ cười đề nghị anh đổi sang máy khác, nói chung đều thành công. Nếu là nữ, tình hình có phần khó khăn hơn, cô kia sẽ không nhận cái cười của cô. Carol đành khẩn khoản cầu xin đổi sang máy khác, nói chung họ đều đổi, cũng có người nhìn cô tưởng cô như người bị thần kinh.
Một buổi sáng cô đến thì thấy đã có người chiếm cái máy tính ấy rồi, cô định đến nở nụ cười thì phát hiện đấy là Jason. Carol ngượng, vờ nở nụ cười, bối rối, đứng ngây ra.
Jason nói với cô:
- Cô đến sớm thế? - Thấy Carol không đi mà cũng không nói gì, cứ sững sờ nhìn anh, anh cười, hỏi - Thế nào? Gặp ma à?
- À, em… định bảo anh đổi sang máy khác, nhưng…
- Cô định ngồi máy này à? Được thôi, anh sẽ thoát ra. - Nói xong anh đứng dậy, nhường chỗ cho Carol.
Carol rất cảm kích, cười với anh, ngồi vào vị trí của anh vừa nhường, mở ngay chuyện Người này không có chuyện, trước khi đọc còn nhìn theo bóng Jason đã đi xa, không biết tại sao cảm thấy xấu hổ, tưởng như lén người yêu đi gặp bạn trai.
LẦN THỨ HAI cũng gặp Jason tại thư viện khoa học tự nhiên. Sáng hôm ấy sắp đến giờ Sở Thiên đăng truyện lên mạng Carol mới được rảnh rỗi, cô chạy như bay đến thư viện, giành cái máy có phần mềm chữ Trung Quốc, gần đến nơi thì thấy Jason ngồi bên cái bàn cạnh cửa sổ, đang dùng laptop của mình.
Cô biết thư viện có mạng không dây, sinh viên có thể đem máy tính cá nhân đến truy cập. Nhưng máy tính của Carol tương đối nặng, hơn nữa hình như thẻ mạng không dây của cô đang có vấn đề, nếu cố dùng bị đứt mạng thì phiền phức, cho nên cô ít khi đem theo nó.
Carol đến bên anh, lên tiếng chào:
- Morning.
Hình như anh đang chú ý làm việc gì đó, chợt nghe thấy tiếng Carol, anh giật mình, nhưng lập tức trấn tĩnh, cười hỏi cô:
- Thế nào, định đến chiếm máy tính kia à? - Nói xong, anh nhìn về phía máy tính. - Đã có người nhanh chân chiếm mất rồi. Đừng đuổi người ta nữa, cô chờ một lúc, anh để máy tính của anh cho cô dùng. Anh ra ngoài hút thuốc.
Carol rất phấn khởi gật đầu, đứng bên cạnh chờ anh. Anh nhanh chóng đứng dậy, nhường chỗ, nói:
- Có thể dung guest để đăng nhập, không cần mật khẩu.
Carol vội vào mạng, tìm được đường link, đến chuyên mục Làng tiểu thuyết.
Người này không có chuyện đã đi được quá nửa, Sở Thiên đang viết về một chuyện tình. Tuy tác giả nói mình là người “mù yêu”, “mù tình”, mời người khác viết giúp đoạn này, nhưng đến khi tác giả viết lại rất xúc động. Một cư dân mạng bình luận: “Ngữ điệu bình thường, nhưng đọc say sưa, không dứt ra nổi”.
Đó là đặc điểm truyện của Sở Thiên, tác giả kể rất bình thường, nhưng từng nhân vật đều rất nổi bật, sống động.
Chuyện tình giữa Liễu Thanh và một anh chàng đẹp trai ở sát nhà, tên là Tần Minh. Tuy tác giả không miêu tả vẻ bề ngoài của Tần Minh, nhưng thông qua cái nhìn của Liễu Thanh, Carol có thể hình dung anh nào cao lớn, đẹp trai, biết chơi violon những bản nhạc buồn, hết sức dịu dàng, tinh tế, hiểu lòng người, và giàu tình cảm. Đẹp trai, tình cảm, hiền lành đó là hình tượng chàng công tử bạch mã lý tưởng của Carol, cho nên cô rất thích chuyện tình này, mỗi tập như vậy cô đọc vài ba lượt, có lúc đọc lại phần trước đó.
Đọc Tần Minh nhưng trước mắt Carol hiện lên hình ảnh Lộ Vĩ, râu vừa cạo nhưng dưới cằm còn xanh, phong độ ngời ngời, rất hiểu lòng người. Sở Thiên đã nói, câu chuyện tình này về cơ bản là thật, chuyện xảy ra từ mười năm trước, một học sinh của Liễu Thanh đã viết chuyện này và đã đăng trên một tạp chí trong nước. Tần Minh lớn hơn Liễu Thanh một giáp, theo đó, lúc xảy ra chuyện này Tần Minh ba mươi tuổi, đến bây giờ anh