Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.
có thể gần năm mươi, tầm tuổi Lộ Vĩ. Carol nghĩ, Tĩnh Thu có thể là nguyên mẫu của Liễu Thanh và Lô Vĩ là Tần Minh, nhưng cô thấy Jason không giống với Trịnh Bình. Carol biết, phỏng đoán như vậy thật buồn cười, nhưng lại rất say mê các nhân vật, cho nên không tránh khỏi đối chiếu với những người chung quanh hoặc đặt mình vào những vị trí đó.
Carol rất thích đọc hai loại chuyện, loại thứ nhất gồm những người và việc mà cô chưa thấy, chưa nghe, chưa trải qua bao giờ, cô thích những cảm giác mới lạ, có thể tăng thêm tri thức và kiến thức; một loại nữa là những chuyện cô đã trải qua, ác liệt, cách nhìn nhận và cảm giác giống với mình, cảm thấy thân thiết, thì ra ở đời còn có nhiều người có cảm nhận và tâm trạng giống với mình. Cảm giác mới lạ và giống với mình đó là hai động lực để Carol đọc truyện.
Cô đọc Người này không có chuyện là vì có cảm giác giống với mình, nhiều tâm tư và trải nghiệm của Liễu Thanh giống với tâm tư và trải nghiệm của cô. Chí hướng và nỗi đau trong tình yêu, thích những người đẹp trai, cởi mở, dịu dàng, tình cảm, đó là những điểm giống nhau giữa Carol và Liễu Thanh. Cho nên những vui buồn của Liễu Thanh cô đều cảm thông, tình yêu của Liễu Thanh và Tấn Minh giống như tình yêu giữa Carol và Jason, điểm khác nhau đó là Liễu Thanh đã có chồng, Tần Minh thì chưa vợ. Nỗi đau đối với những sự việc có thể thấy nhưng không thể giống như điều Sở Thiên hỏi cô rồi viết ra thật tỉ mỉ.
Đoạn hôm nay tác giả viết về việc Tần Minh dọn đi khỏi căn hộ kế bên nhà Liễu Thanh, trước khi đi anh tặng Liễu Thanh cây bút và cuộc băng ghi âm để đáp lại cái chăn và vỏ gối Liễu Thanh tặng anh. Trên băng ghi âm có bài hát Người con gái của biển cả do anh sáng tác và hát. Sau khi anh đi, Liễu Thanh thấy trên cán bút có khắc hai chữ “tuỳ duyên”. Nghe bài hát Người con gái của biển cả Liễu Thanh biết anh đã kín đáo nói với cô, giữa hai người không có duyên phận, cho nên bảo với Liễu Thanh hãy theo với duyên phận, không nên gượng ép. Liễu Thanh rất buồn, nhưng không trách gì Tần Minh, biết rằng mình đã có chồng, anh không thể yêu.
Tiếp đó là một đoạn văn rất đẹp, Carol đọc, trào nước mắt: “Nàng nghe bài hát Người con gái của biển cả cảm giác của mình đang nhẹ bay lên, bay qua cửa sổ, qua khuôn viên nhà trường, đắm ánh trăng, bay đến nhà chàng, nhẹ nhàng đậu bên cửa sổ phòng chàng, qua lớp kính, nàng thấy chàng đang ngủ. Chàng đang ngủ yên, một cánh tay để ra ngoài, tưởng như đợi chờ người con gái thân yêu đến gối lên đấy. Nàng biết mình không thể làm người con gái gối lên cánh tay chàng, chỉ còn biết lặng lẽ canh bên cửa sổ phòng chàng, không lời lẽ, không động tác, tậm chí không cả nước mắt, cứ lặng lẽ ngắm nhìn chàng ngủ, cho đến khi ánh trăng trong trẻo dần tan và ánh sáng ban mai dần xuất hiện…”.
Carol nhớ lại mình cũng có nhiều đêm giống như Liễu Thanh, theo đôi cánh ảo tưởng bay đến với Jason, đứng bên cửa sổ phòng anh, ngắm anh ngủ, tưởng như Sở Thiên viết về mình. Cô không cầm nổi nước mắt, rút dây máy tính, ôm máy chạy sang phòng đọc cá nhân.
Đó là những phòng nhỏ chừng bốn thước vuông, dành cho những sinh viên cần yên tĩnh đọc sách, chỉ có một cái bàn và một cái ghế, đủ cho một người sử dụng. Carol vào một phòng, đóng cửa, lại đọc tiếp truyện, cảm nhận tâm tình Liễu Thanh lúc bấy giờ. Người thân yêu đã dọn đi, tình yêu cũng trở thành bong bóng. Nỗi đau khôn cùng!
Cô cảm thấy Sở Thiên đang ở đâu đó lặng lẽ quan sát cô nên mới có thể viết ra tất cả những gì thật chi tiết đến như vậy. Có thể chăng, Sở Thiên là thiên sứ bay trên trời cao kia, trông thấy nỗi đau tình yêu của cô để rồi viết ra, khiến cô hiểu rằng trên đời này có người hiểu được tâm tình mình như vậy đấy.
Carol biết, có thể giải thích Sở Thiên viết ra những điều mà tác giả biết về một cô gái nào đó, giống như bản thân cô, yêu say đắm một người mà biết rằng mình không thể đến được, giống như Người con gái của biển cả ôm ấp một tình yêu không thể thổ lộ, lặng lẽ, lặng lẽ yêu một người biết rằng sẽ đi lấy người khác, biến cô ta thành bọt bong bóng không bao giờ phục sinh. Thật ra từ xưa đến nay, cổ kim đông tay, có biết bao nhiêu người con gái si tình phải chịu đựng đau khổ như thế này rồi.
Carol vừa đọc truyện vừa chảy nước mắt, không chú ý Jason đến lúc nào, anh đứng ở cửa, nhìn cô qua lớp kính. Một lúc sau anh gõ cửa, hé mở, đưa cho cô một tệp khăn giấy.
Carol rất ngượng, mời anh vào. Anh tỏ ra quan tâm, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Carol lấy khăn giấy anh đưa lau nước mắt, cười tự trào:
- Không sao, đọc truyện quá say mê.
- Đọc sách đến nỗi phải khóc, lo buồn thay cổ nhân à? Truyện gì mà làm cô buồn đến thế?
Carol chỉ vào máy tính, nói:
- Truyện Người này không có chuyện, nhưng anh đừng tin không có chuyện, thật ra là có rất nhiều chuyện, nhất là đoạn viết về tình yêu, xem ra rất nhiều cư dân mạng yêu nhân vật Tần Minh trong truyện, sự thật là yêu tác giả Sở Thiên, viết về con người Tần Minh còn hơn cả Tần Minh.
Jason nhìn Carol với vẻ đồng cảm, lo lắng nói:
- Cô không nghe nói à, truyện là bịa như