Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.
thật đó sao? Cô đọc truyện của người ta mà buồn, vậy chuyện của mình thì thế nào?
- Chỉ vì liên hệ đến bản thân mới buồn như vậy. - Carol nhìn Jason cảm thấy anh không hiểu cô đang nói ai, nói như trách móc. - Đáng tiếc, nam nhân vật lại không biết tình cảm của nữ nhân vật. Cánh con trai các anh thật ngốc nghếch, con gái chảy nước mắt vì các anh, vậy mà các anh không hay biết gì.
- Ôi, vơ đũa cả nắm. Trách làm gì những người như Tần Minh làm liên lụy đến cánh con trai. Cô nói xem nào, cô định xử phạt Tần Minh thế nào anh sẽ giúp cô.
Carol cười to, tỏ ra không bằng lòng:
- Vừa rồi anh nói, truyện là bịa, Tần Minh là nhân vật trong truyện, anh làm sao trừng phạt được? Anh lôi nhân vật từ trong truyện ra đánh một trận à? - Carol nghĩ, có thể anh không đọc truyện này, nếu không anh sẽ không nghĩ đến xử phạt một nhân vật tốt như Tần Minh. Carol hỏi. - Anh đã đọc truyện này chưa?
- Anh đã qua cái tuổi đọc truyện tình rồi.
Carol cười châm biếm:
- Có thể con trai bọn anh không có tuổi đọc truyện tình, các anh chỉ đọc truyện võ hiệp, chỉ quan tâm đến những gì xa tít tận cổ xưa, những gì gần ngay trước mắt thì không xem, không thấy.
- Chuyện xa tận chân trời chẳng liên quan gì đến bọn anh, chỉ quan tâm một chút, ồn ào một lúc, nói chung cũng chẳng ảnh hưởng gì. Những chuyện ngay trước mắt, nếu biết không làm được gì thì cũng chỉ nhìn mà không thấy. Hôm nay cô không phải lên lớp à?
Carol nhìn đồng hồ:
- Ôi thôi, muộn giờ rồi. Cám ơn cái máy tính của anh, em lên lớp đây. Xin lỗi, phải để anh tìm.
Giờ học hôm ấy Carol vẫn nghĩ đến câu chuyện. Nửa phần đầu của Người này không có chuyện sắp hết, Sở Thiên bảo viết xong phần đầu sẽ nghỉ hai tháng để đi “đốn củi”, sau đấy sẽ viết tiếp phần hai. Nghe tin ấy Carol rất buồn, giống như nghe tin Jason học kỳ sau không dạy tiếp nữa, cứ bàng hoàng ngẩn ngơ, không biết những ngày không có Người này không có chuyện sẽ sống thế nào?
Cô gửi cho tác giả Sở Thiên qua kênh Lời thì thầm, hỏi trong hai tháng đó có còn Lời thì thầm nữa không. Tác giả bảo vẫn có thể, cô mới yên tâm. Vì ít nhất thông qua Lời thì thầm cô biết tác giả đang ở đâu, không đến nỗi như diều đứt dây bay mất hai tháng, không biết có còn bay trở lại nữa không.
Carol nhớ, trên mạng cô được biết Sở Thiên chưa có vợ, sinh vào những năm bảy mươi, vậy anh ta nhiều lắm cũng chỉ ba mươi lăm tuổi, trẻ hơn Jason. Cô cảm thấy con người Sở Thiên tinh tế hơn Jason, vì rất hiểu tâm lý con gái, không cần phải nhắc nhở cũng có thể biết tâm tư con gái, thuộc loại người có thần giao cách cảm.
Về mặt này Jason kém hơn, sự dịu dàng và quan tâm của anh chỉ thể hiện ở bề mặt, chỉ ở nhu cầu trong cuộc sống thực tế, không phải ở nhu cầu tinh thần, tình cảm. Cần giúp đỡ, anh sẵn sàng giúp đỡ, không có cảm nhận người khác lưu luyến và yêu mếm, có thể anh không chú ý người được giúp đỡ là người có máu có thịt, có tình cảm, có tính cách.
Carol cảm thấy cần chú ý đến Sở Thiên, vì Sở Thiên không như Jason là người đã có vợ có con, ít nhất yêu Sở Thiên không có cảm giác tội lỗi, hơn nữa Sở Thiên quan tâm đến tâm hồn và tinh thần mọi người, rất có thể làm bạn tâm giao. Có điều không biết Sở Thiên có đẹp trai không, trên mạng anh ta bảo mình “trông rất thường”. Có người hỏi xin ảnh anh qua mạng, anh ta trả lời: “Tôi chi có mấy tấm ảnh trông thường hơn cả thường, hãy cố gắng!”, khiến cô bật cười.
Nhưng cô không tin Sở Thiên “trông rất thường”, vì người ta vẫn nói văn là người, một người viết ra những câu chữ đẹp, xúc động lòng người, tuyệt đối không thể xấu như ma mút được. Nếu Sở Thiên đẹp trai như Jason thì thật tuyệt vời.
Carol lại nghĩ, tốt nhất Sở Thiên đừng đẹp trai như vậy, tài năng và trí tuệ như Sở Thiên cộng thêm cái đẹp trại, dịu dàng của Jason thì mình sống sao nổi?
MỘT BUỔI TỐI, Carol đang làm bài tập, bỗng có tiếng chuông cửa. Cô bực mình, nghĩ ai đến vào lúc này nhỉ, sáng mai đã phải nộp bài tập, bây giờ vẫn chưa làm xong.
Cô mở của thì thấy Sara và một cậu con trai người Mỹ. Sara giới thiệu, cậu bé kia tên là Nick, bạn của nó. Cả hai đứa đều xách một cái túi:
- Cô Carol, chúng cháu đang gây quỹ cho chuyến đi của ban nhạc. Cô xem có thể mua được thứ gì cho chúng cháu không? – Sara nói rồi để túi xuống, lấy ra một cái áo phông, hai tay nâng cái áo, ướm thử, rồi ướm vào người Carol. – Đẹp lắm!
Sara giải thích, Carol mới biết chúng đang đem bán những chiếc áo phông của nhà trường, mà cũng là bán sản phẩm của nhà sản xuất, để gây quỹ cho chuyến du lịch mùa xuân của ban nhạc nhà trường. Carol hỏi, thấy giá không rẻ, một thanh sôcôla những bảy đôla, một cái áo phông mười hai đôla, một cuốn sổ phiếu mua hàng những mười đôla.
Sara cố vận động Carol mua vài chiếc áo, bảo cô mặc rất đẹp. Carol cầm lên xem, thấy cái áo nào cũng in chữ “Bà mẹ tự hào”, “Ông bố tự hào”, “Con tôi được lên bảng danh dự của thầy hiệu trưởng”, vân vân.
- Cái gì? Chú Jason là bố cháu à? Cô có điên không đấy? – Rồi nó cười khúc khích, nói