Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.

bảo em ngậm mồm, bịt mũi bịt tai……”
Anh ngẩn người, sau đó cười to, lần đó trượt chân ở trạm xăng hai năm trước cô đã từng nghe thấy tiếng cười này. Chu Diễn ít khi cười sảng khoái thế này —— chỉ những lúc anh thật sự vui vẻ.
Tri Kiều tức giận giơ tay đánh nhẹ vào bả vai anh, anh vẫn mỉm cười nhìn cô, không hề có ý định trốn tránh.
Từ phòng thay quần áo đi ra, nắng càng lúc càng gắt đến chói mắt. Chu Diễn lấy từ trong vali hai cái khăn tắm to đùng, phủ một cái lên đầu cô, sau đó nhanh chóng tự mình lau khô cơ thể.
“Em muốn thay quần áo.” Tri Kiều cuốn khăn tắm kín người, nhìn bốn phía xung quanh.
“Không đủ thời gian.” Chu Diễn vừa nói vừa cởi cái quần màu xanh nhạt bên ngoài, bên trong lộ ra quần bơi màu đen bình thường. Quần bơi này dường như được may riêng cho anh, thật sự phù hợp vừa khít với cơ thể. Tri Kiều chiêm ngưỡng, đó thật sự là…..những đường nét hoàn hảo như được phác họa.
Lúc đó Chu Diễn điềm nhiên thay quần, làm như không có chuyện gì. Tri Kiều cứng ngắc xoay người, giả bộ nhìn theo đám người đang đùa nghịch với sóng biển cách đó không xa .
“Đang nhìn đôi vợ chồng đeo kính kia sao?” Chu Diễn nhanh chóng mặc áo T-shirt vào, sau đó đóng cửa sau, túm lấy cánh tay của Tri Kiều, xách cô đến ghế phụ, “Ngày hôm qua chúng ta là nhóm thứ tám. Em có nghĩ lúc chúng ta lạc đường đã lỡ quá nhiều thời gian không?”
Không đợi cô trả lời, anh liền đóng cửa xe, rồi ngồi vào vị trí ghế lái, khởi động xe, nhanh chóng lái đi.
“Đợi đã,” Tri Kiều vẫn quấn mình trong khăn tắm nói, “Quay lại đi. Chúng ta đã quên một thứ rất quan trọng.”
“Thứ gì?” Anh không kiên nhẫn hỏi, tốc độ vẫn không giảm.
“Lão Hạ, trong tay chú ấy còn có bức thư gợi ý kìa.”
“Oh……” Chu Diễn chán nản rít lên, sau đó phanh xe, quay xe một trăm tám mươi độ, nhấn ga —— tất cả các động tác đều mạnh mẽ dứt khoát.
Lái xe quay trở lại bờ biển, dừng xe tại bãi đỗ xe, hai người phát hiện lão Hạ chẳng những không để ý hành động vừa rồi của bọn họ, mà trái lại, một tay ông ta vác camera, còn tay kia cầm kem ăn, đang bắt chuyện với hai em tóc vàng ăn mặc gợi cảm cá tính…… Mà bức thư gợi ý kia được ông ta nhét vào túi sau của quần bò.
Bọn họ tiếp tục lái xe theo quốc lộ B100 ở phía nam bờ biển Australia nổi tiếng thế giới, Quốc lộ này được xưng là “Great Ocean Road (Con đường của Đại dương)”, là do một đoàn binh trong thời chiến tạo thành, con đường ven biển này kéo dài mấy trăm km chạy dọc theo bãi biển, rừng nhiệt đới, thị trấn và các dãy núi.
“Trước đây tôi đã từng nói, du lịch với cậu là một loại hình tra tấn, bởi vì ở đâu cũng có mưa to gió lớn,” Lão Hạ vừa chăm chú ngắm cảnh biển vừa nói chuyện với Chu Diễn, “Nhưng mà lần này cũng không tệ lắm.”
Chu Diễn từ chối cho ý kiến, tiếp tục chăm chú lái xe.
“Cho nên chú đừng quá đắc ý,” Tri Kiều nói, “Vừa nãy chúng tôi còn suýt quên chú ở đó đấy.”
“Nhưng hai người vẫn phải quay lại tìm tôi.” Lão Hạ bày ra vẻ mặt đương nhiên.
“Không,” Chu Diễn cong cong khóe miệng,“Chúng tôi có thể bỏ chú lại chỗ đó.”
“Giỡn hoài à, tôi là quay phim, không có tôi hai người cũng đừng mong đi tiếp.”
Chu Diễn liếc ông ta qua kính chiếu hậu, bình tĩnh nói: “Căn cứ vào ‘Hiệp ước của cuộc thi’ điều 12 khoản 4, ‘Nếu như người quay phim đi theo mà lơ là công việc, làm ảnh hưởng kết quả cuộc thi, thí sinh có thể thi đấu một mình cho đến ngày cuối cùng nếu cần thiết’, cho nên chúng tôi hoàn toàn có thể bỏ lại chú đang bắt chuyện với mấy em tóc vàng xinh tươi mà đến địa điểm tiếp theo, mà chúng tôi sở dĩ phải quay về tìm chú là vì —— bức thư gợi ý ở trên người chú.”
“……” Lão Hạ há miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ngậm miệng không nói gì.
Giữa trưa ánh nắng rất gay gắt, bộ quần áo trên người Tri Kiều đã được hong khô quá nửa, vì thế cô rúc dưới khăn tắm mặc áo T-shirt. Chu Diễn bẻ lái ở chỗ ngoặt hình chữ U, ven đường có một chiếc xe đang đỗ lại, đứng bên cạnh là một người đàn ông, hình như đang nôn mửa.
“Dừng lại đã.” Tri Kiều nói với Chu Diễn.
Chu Diễn mặc dù không đồng ý nhưng vẫn giẫm phanh. Tri Kiều nhảy xuống xe, đi về phía người đàn ông kia.
“Anh có khỏe không?” Cô hỏi.
Người đàn ông tên Tạ Dịch Quả quay đầu lại nhìn cô, xua tay.
Lúc đó bạn đồng hành của anh ta cũng từ trong xe chui ra, cầm theo chai nước khoáng và khăn ướt, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Bởi vì hôm nay thật sự rất…… Hơn nữa vừa rồi…… Cho nên cậu ấy say xe……”
“À……” Tri Kiều không dám tới gần, nghĩ một lúc rồi quay trở lại mở cửa xe, lấy hộp thuốc trong ba lô của mình rồi đưa cho anh chàng luôn không biết dùng từ biểu đạt, “Thuốc chống say xe, cho anh ta uống đi, chắc sẽ ổn hơn.”
“Cám ơn……”
Tri Kiều vẫn muốn nói thêm gì đó, nhưng Chu Diễn đã gọi to tên cô, cô đoán chắc anh muốn cô nhanh lên. Cô mỉm cười với bọn họ, sau đó quay người trở về xe của mình.
“Cậu ta làm sao vậy?” Lão Hạ hỏi.
“Say xe.” Tri Kiều vừa thắt xong dây an toàn, Chu Diễn liền rồ ga chạy.
“Thực xui xẻo.” Lão Hạ bày ra vẻ mặt nuối tiếc quay đầu nhìn nhìn bọn họ.
Chu Diễn không nói gì, vẫn tiếp tục lái