XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341627

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.

không nói lời nào, mặt nhăn nhó bộ dạng giận dỗi với Hoàn Tử đúng là giống nhau như đúc.
“Được rồi, vậy bây giờ chúng ta về?” Diệp Chi gãi gãi lòng bàn tay Kỷ Lâm, nhẹ nhàng đụng chạm giống như lông vũ làm cho lòng anh vô cùng nhột, nhưng trên mặt vẫn không hiện ra mà chỉ ừ một tiếng.
Hai người mặc dù không có động tác thân mật đặc biệt gì, nhưng giơ tay nhấc chân đều ăn ý, một mình anh ở đối diện bọn họ lại giống như bị bọn họ quên lãng. Ngực Mạnh Trường Thụy buồn bực đau đớn, đang muốn mở miệng chào tạm biệt thì Diệp Chi lại nói trước một tiếng.
“Ừ, hai người đi trước, anh ở đây ngồi một chút rồi về.” Mạnh Trường Thụy không muốn đi chung với Kỷ Lâm, tình nguyện ở tiệm sách thêm một thời gian nữa.
Diệp Chi gật đầu, cũng không gò ép, cầm tay Kỷ Lâm đi ra cửa, vừa đi ra đường được mấy bước Kỷ Lâm chợt ngừng lại “Muốn ăn mực viên. . . . . .”
“Mới ở trong tiệm sách sao anh. . . . . .” Diệp Chi còn chưa nói hết đã thấy Kỷ Lâm như gió chạy vào tiệm sách, chỉ để lại một câu “Để anh đi mua.” Rồi ngay cả bóng cũng không có.
A… Người này thích ăn hải sản từ khi nào vậy? Diệp Chi nghi ngờ nháy mắt mấy cái, phụ nữ có thai khẩu vị thay đổi, mà người đàn ông của mình còn thay đổi nhanh hơn.
Mạnh Trường Thụy uống xong đến ngụm chocolate nóng cuối cùng, khi anh muốn đứng dậy rời đi thì ngẩng đầu đã nhìn thấy Kỷ Lâm chạy lại, đặt tiền lên trên bàn vỗ “Một phần mực viên, muốn đặc biệt cay.” Dừng một lát, lại thêm một câu “Nhất định phải đặc biệt cay.”
Nói xong rồi đi tới ngồi xuống đối diện Mạnh Trường Thụy, trong đôi mắt nhỏ dài sáng lấp lánh, ánh mắt không ngừng đảo quanh trên người anh, làm cả người Mạnh Trường Thụy sợ hãi, không được tự nhiên ho một tiếng nói: “Làm sao anh quay lại vậy?”
“Nhìn anh.” Kỷ Lâm híp híp mắt, lộ ra một nụ cười thản nhiên.
Anh đẹp trai, lông mi dài mắt nhỏ, vẻ ngoài tuấn lãng, lúc này lại cười làm cho ngũ quan tinh xảo tuấn tú khác thường. Nhưng Mạnh Trường Thụy lại bị nụ cười này của anh làm cho rùng mình một cái “Nhìn, nhìn tôi làm gì?”
Kỷ Lâm không trả lời anh ta, chỉ thấy anh nở nụ cười ý vị sâu xa, cũng có thể nói là. . . . . . Không có ý đồ tốt.
“Mực viên của ngài.” Đúng lúc đó thì ông chủ đi tới, đặt một phần mực viên có nhiều tầng ớt đỏ au xuống trước mặt Kỷ Lâm, hơn nữa con săn sóc đưa cho anh hai cây cây xăm bằng trúc rồi mới rời đi.
“Nghe nói anh không thể ăn cay?” Kỷ Lâm ghim một cục mực quơ quơ ở trước mặt Mạnh Trường Thụy, mùi ớt cay nồng trong nháy mắt chui vào lỗ mũi làm Mạnh Trường Thụy sặc ho khan không ngừng, khoát tay lia lịa ý bảo anh đưa cái cục mực ra xa.
“Đàn ông làm sao có thể không ăn cay được.” Kỷ Lâm khẽ cười đứng lên, khi Mạnh Trường Thụy còn chưa kịp phản ứng đã nhanh chóng đến bên cạnh anh, một tay nắm cằm của anh một tay nhanh chóng đem viên mực nhét vào trong miệng anh.
“Nhìn bộ dáng nhếch nhác của anh.”
Mạnh Trường Thụy nước mắt trắng xanh chảy dài xuống, cay đến nỗi mặt đều đỏ giống như con tôm luộc. Mắt tức giận nhìn Kỷ Lâm như bốc cháy lên, rồi lại vì ho kịch liệt mà một chữ cũng không nói ra được. Ông chủ khiếp sợ nhìn thấy vội vàng rót một ly nước đưa đến trước mặt.
“Mùi vị thế nào?” Kỷ Lâm lộ ra một nụ cười sáng lạn như cũ, khẽ liếc nhìn sang thấy nửa bên âm trầm, nửa bên sáng chói vô cùng quỷ dị.
“Cay không? Có phải khổ sở sắp chết hay không?” Giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng mà lại như là châm nhỏ bằng băng từng mũi một hung hăng đâm vào lòng Mạnh Trường Thụy, giá rét thấu xương và đau nhói “Tôi ghét người khác đến gần Chi Chi, nhất là loại người xấu bụng như anh.”
Anh dừng một lát, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, nhìn Mạnh Trường Thụy từ trên cao nhìn xuống, cao cao tại thượng giống như đang nhìn một con giun dế “Con người của tôi ghen rất mãnh liệt, hay ăn giấm lung tung, cho nên anh tốt nhất cách xa Chi Chi ra, không thì. . . . . . Hôm nay là ớt, ngày mai tôi không phải biết sẽ cho anh cái gì.”
Anh xoay người rời đi, không chút do dự cầm hai cục mực viên ném vào thùng rác, cũng không quay đầu lại nhìn Mạnh Trường Thụy một cái.
“Anh không phải là đi mua mực viên hả? Đâu rồi?” Diệp Chi nhìn hai tay rỗng Kỷ Lâm, nghi ngờ nói.
“Ăn rồi, dù sao em cũng không thích ăn.” Kỷ Lâm cười ngây ngô hắc hắc, cầm tay Diệp Chi tung tăng đi “Em thích gì, không thích cái gì anh đều ghi ở trong lòng .”
“Thật?” Diệp Chi bĩu môi tỏ vẻ không tin, thấy anh quả nhiên lộ ra vẻ mặt lo lắng thì cười thầm, cố ý đùa anh “Vậy anh nói em thích gì nhất?”
Cằm Kỷ Lâm giương lên, không chút do dự nói: “Đương nhiên là anh. Đẹp trai, giàu có . . . . . . Aizzz u, thương…. Thương.” Kỷ Lâm che mu bàn tay bị bấm đỏ, liên tiếp kêu đau.
“Để cho anh không nói bậy.” Diệp Chi cảm thấy chưa hết giận, đạp anh thêm một cước mới vừa lòng buông tay ra.
“Anh vốn là. . . . . .” Kỷ Lâm hừ hừ một tiếng, muốn cãi cọ nhưng nhìn thấy cảnh cáo ánh mắt của Diệp Chi thì ỉu xìu “Được rồi, em thích Hoàn Tử nhất, có được không?”
“Cái này cũng đúng.” Diệp Chi nghiêng đầu sang chỗ khác len lén dấu đi vẻ hồng hồng thẹn thùng trên mặ