Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
t.
Buổi tối hôm đó, Mạnh đại thần viết truyện không ngừng và cuối cùng nam phụ đã chết, độc giả bình luận bên dưới nhảy cẫng hoan hô, ca múa mừng cảnh thái bình. Nhưng cuối cùng thì Tiêu Bất Ly Mạnh báo nghỉ một thời gian, nói là mình ngã bệnh, mấy ngày nay không thể viết truyện nữa.
Các độc giả cũng rối rít an ủi anh, ngay cả những độc giả ngày thường im lặng cũng lập ID vào an ủi anh, muốn anh chăm sóc thân thể của mình thật tốt, chờ hết thì viết truyện tiếp. Trời đất bao la, sức người có hạn.
Không biết, đại nhân nhà bọn họ lúc này đang che miệng bị sưng như hai miếng lạp xưởng, vừa trả bình luận cho hả giận, vừa nói lảm nhảm “Lão tử không bị khí thế của ngươi hù sợ. Lão tử sẽ cho ngươi chết một trăm lần trong truyện của ta.”
Mà cùng lúc đó, chuông cửa nhà Triệu Thanh Uyển chợt vang lên, cô cho là Diệp Khung tới, không suy nghĩ kéo cửa ra không ngờ đập vào mắt lại là một người xa lạ.
Sắc mặt của người kia âm trầm, liếc mắt đã biết không phải là người tốt, anh nhìn thấy Triệu Thanh Uyển không nói gì, chỉ đưa cho cô một thẻ ngân hàng rồi xoay người rời đi.
Triệu Thanh Uyển cúi đầu, đập vào mắt chính là ba chữ tiếng anh UBS (*tức là thẻ ngân hàng có chức năng Maestro ra để trả tiền), cô đã không phải là giáo viên tiểu học dốt nát năm xưa, tự nhiên biết điều này đại biểu cho cái gì. Nhìn bóng lưng người đàn ông kia hét to “Đứng lại. Anh là ai? Thẻ ngân hàng Thụy Sĩ này là sao?”
Người nọ không đáp, chỉ tiếp tục đi về phía trước, bước chân vội vã giống như phía sau có thú dữ đang truy đuổi.
“Anh nhất định phải nói theo tôi biết nếu không tôi sẽ ném vào trong thùng rác.”
Người nọ rốt cuộc dừng bước, quay đầu lại nhìn Triệu Thanh Uyển hé miệng phun ra mấy cái chữ, giọng nói khàn khàn khó nghe, giống như là đã gào thét mấy ngày mấy đêm, nói “Diệp Khung đưa cho cô.”
Nói xong mấy câu nói đó, anh ta cũng không dừng lại, giống như u linh biến mất trong hành lang.
Triệu Thanh Uyển sửng sốt một lát, cúi đầu nhìn cái thẻ ngân hàng kia, trong lòng vừa oán hận vừa mừng rỡ, ngón tay nắm thật chặt rồi nhét tấm thẻ vào túi.
“Lão Diệp. Tới đây giúp tôi băm thịt làm sủi cảo.” Mẹ Diệp tựa đầu vào cửa phòng bếp kêu một câu “Tôi băm không nhỏ.”
“Hôm nay thế nào lại muốn làm sủi cảo vậy hả?” Ba Diệp đặt tờ báo xuống, vừa đi tới phòng bếp vừa hỏi.
“Diệp Khung nói hôm nay trở về.” Trên mặt mẹ Diệp tràn đầy vui mừng, so với đoạn thời gian tiều tụy trước đây có thể nói là tươi cười rạng rỡ “Aizzz ông dùng sức thêm đi, băm nhỏ ra, con trai không thích ăn sủi cảo có lợn cợn thịt đâu.”
“Biết.” Ba Diệp lại dùng thêm sức, trong phòng bếp vang lên âm thanh ‘Bang bang’, còn có giọng nói vui vẻ của mẹ Diệp.
“Tôi đã lâu không thấy con trai, nên làm cho con sủi cảo thịt heo dưa chua mà đứa nhỏ thích ăn.”
“Đúng đúng, còn có giấm chua, lão Diệp, ông xem nhà còn bao nhiêu giấm chua, con trai thích ăn nhất là giấm chua.”
“Tôi nói với ông, ông cũng đừng khuyên tôi, lần này tôi không thể để cho nó đi nữa.”
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ở nhà họ Diệp dưa chua thịt heo và sủi cảo nóng hổi mới ra lò từ từ biến thành lạnh đến thấu tâm can, từng cái một lạnh lẽo nằm ở trong nước lèo, mùi thơm không có, chỉ còn lại đọng vết dầu, lạnh từ bên trong thấu ra ngoài. Mẹ Diệp hâm nóng sủi cảo một lần rồi lại một lần, ở bên bàn cơm cũng đợi từng giờ, con trai của bà vẫn không trở lại.
Thương
Trong bệnh viện người đến người đi nườm nượp, mặt bác sĩ và y tá không chút thay đổi đưa người thân bệnh nhân đi xuyên qua trong hành lang, Diệp Chi cắn chặt răng cố gắng áp chế lo lắng trong lòng, đỡ cha mẹ tuổi già run rẩy đi vào phòng trực của bác sĩ.
“Các người nói mới vừa đưa vào một nhóm bệnh nhân?” Mặt bác sĩ không thay đổi lật xem từng bệnh án nói nhưng không ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng không lên không xuống “Không còn một ai sống xót.” Anh tự tay đưa cho một y tá đứng bên cạnh “Mang người thân đi xuống nhà xác nhận người.”
Đại não mẹ Diệp ‘Bang’ một tiếng, trước mặt bỗng tối sầm, gục ở trên mặt đất ‘Phịch’ bất tỉnh nhân sự. Thân thể ba Diệp lắc lư, trong nháy mắt sắc mặt trở nên trắng bệch muốn đưa tay đỡ vợ mình dậy nhưng tay dùng sức thế nào cũng nâng không nỗi.
“Mẹ. Mẹ.” Nước mắt Diệp Chi như những hạt châu lăn xuống, ngực buồn bực đau như thở không ra hơi, thiếu chút nữa ngất đi giống như mẹ Diệp, nhưng nhìn đôi môi xanh tái của mẹ, đôi mắt già nua của cha, Diệp Chi chỉ có thể cắn răng mạnh mẽ giữ cho mình được tỉnh táo.diễn
Cô bị đồng nghiệp hãm hại, có Hoàn Tử, ba mẹ còn chưa nói gì thì anh của cô thiếu chút nữa phát điên, vận dụng tất cả quan hệ anh biết lúc đó để tìm ra người kia. Nếu không phải cô ngăn lại và giữ lại con trai chắc bây giờ đứa bé đã như đất vàng rồi.
. . . . . . . . . . . .
Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ bận rộn công việc về nhà thì ngã đầu đi ngủ luôn, không có thời gian đi quan tâm cô và anh trai, anh của cô chỉ lớn hơn cô năm tuổi, vừa làm