Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
ba vừa làm mẹ chăm sóc cô mọi mặt. Ngay cả lần đầu tiên cô tới kinh nguyệt, đều là anh trai nói cho cô biết nên làm gì. . . . . .
Nhưng hôm nay, người trên thế giới này yêu cô nhất đã rời cô đi. Anh sẽ không như thường ngày che chở cô nữa, cũng sẽ không trầm mặt dạy dỗ cô, càng không xoa đầu cô gọi cô là tiểu nha đầu.
“Anh. . . . . . Anh. . . . . .” Diệp Chi lẩm bẩm trong miệng, cơ thể run giống như cây khô cạn nước trong gió. Một khắc kia, cô thật hận mình không thể chết trước, như vậy cũng không cần chịu đau đến tê tâm liệt phế khổ sở như vậy.
“Ở phòng của tôi mà khóc lóc cái gì. Muốn khóc thì đi xuống nhà xác mà khóc.” Bác sĩ kia cau mày, sắc mặt không vui từ trên ghế đứng lên, nhìn người nhà họ Diệp ghét bỏ, Lệ Thanh quát lớn y tá đứng ở bên cạnh “Không mở to mắt mà nhìn sao. Nhanh đưa bọn họ ra ngoài. Bộ dáng như cái gì.”
“Dạ…Dạ.” Y tá này sợ hãi gật đầu, đi tới một tay dắt mẹ Diệp một tay lôi Diệp Chi, kéo bọn họ ra ngoài “Các người nhanh đi nhà xác nhận đi, một lát nữa có nhiều người thì các ngươi không chen vào nhà xác được đâu.”
Ý ta đó sức cũng nhỏ nên không kéo được hai người bất động, cô vừa thở gấp vừa như cầu khẩn vừa như oán trách Diệp Chi nói: “Tôi cũng hiểu tâm tình của các người, nhưng các người không nên làm khó tôi, ở chỗ này khóc cũng vô ích, người nhà các người cũng sẽ không sống lại. . . . . .”
“Lau khô nước mắt đi.” Vừa lúc đó, ba Diệp đang giữ mẹ Diệp bỗng lên tiếng, ông dùng sức kéo con gái từ dưới đất lên, nâng hai mẹ con lên, lạnh lùng nói: “Khóc sướt mướt làm gì. Đi đến nhà xác. Nó lúc còn sống không giữ được ở nhà, đến khi chết phải mang được về nhà chứ.”
Hông của ông ưỡn lên thẳng tắp, lôi con gái và vợ đi tới nhà xác giống như mất đi con trai đối với ông mà nói không hề bị đả kích.
Trong nhà xác âm u, cánh cửa vừa dầy vừa nặng bị đẩy ra ‘Cọt kẹt’, từng thi thể đắp vải trắng nằm trên từng chiếc giường nhỏ, liếc mắt nhìn qua giống như là một bãi tha ma làm cho người ta không rét mà run.
“Tới đây, nhìn xem người nhà của các người là người nào.” Y tá chỉ vào mấy chiếc giường rồi vội vã ra khỏi nhà xác. Cô mới vừa đi cửa sau vào bệnh viện này, kim còn chưa chích huống chi là tử thi.
Y tá đó chỉ có năm giường, liếc mắt có thể thấy hết. Vậy mà người nhà họ Diệp lại sững sờ đứng tại chỗ, ai cũng không bước ra đầu tiên, cho đến khúc y tá đó bực mình thúc giục, tay ba Diệp mới run run vén tấm vải trắng thứ nhất ra.
Lúc tấm vải trắng vén lên, ba Diệp không dám mở mắt xem cho đến khi bên tai lại có giọng nghẹn ngào ông mới dằn lòng mở mắt.
Không phải. . . . . . Không phải con trai của ông.
Thi thể thứ hai. . . . . . Thi thể thứ ba. . . . . . Rồi đến thi thể thứ tư. . . . . . Đều không phải là. . . . . .
Ba Diệp hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt đi tới trước mặt cái giường thứ năm, tay phải nắm 1 góc vải trắng, bàn tay run run nhưng không thể nhấc tay mở ra.
Vừa lúc đó, Diệp Chi bỗng nhiên rơi nước mắt lảo đảo xông đến như bò đến cỗ thi thể trước mặt kia, nắm vải trắng thật chặt dùng sức xé ra, nước mắt như vỡ đê rơi xuống sàn nhà “Anh…”
Nửa câu sau còn chưa nói hết, tất cả âm thanh đều nuốt vào bụng, đó là một khuôn mặt anh tuấn trẻ tuổi, bất luận đi ở nơi nào đều sẽ được người người cảm thán trai đẹp, nhưng lại không phải là anh của cô.
Trong lòng của Diệp Chi chợt dâng lên một hi vọng mong manh. Cô quay sang mẹ Diệp, nói “Mẹ, người gọi điện thoại cho mẹ nói như thế nào?”
Lúc này mẹ Diệp cũng thoáng bình tĩnh lại, bà nắm tia hi vọng yếu ớt trong lòng, giống như bắt được một cây cỏ cứu mạng “Anh, anh ta nói. . . . . . Lão đại vào bệnh viện trung tâm rồi, trọng thương. . . . . .”
“Có phải mẹ nhớ sai không? Mẹ, mẹ nhanh gọi điện lại cho anh ta đi.” Diệp Chi giống như bị điên nhìn mẹ Diệp, không đợi mẹ Diệp phản ứng đã đoạt lấy điện thoại của bà gọi lại, nhưng mặc kệ gọi bao nhiêu lần, bên kia cũng đều là tắt máy.
“Các người ở chỗ này mè nheo cái gì.” Đợi thời gian lâu như vậy, cô y tá không vui, “Người nào là người nhà các người, nhanh nhận đi.”
“Xin lỗi, nơi này không có.” Diệp Chi dùng sức siết tay lại thành quả đấm, thật khó khăn mới nói ra một câu đầy đủ “Có phải là cô nhớ sai rồi không, cô gái à, cô giúp tôi tra lại những người mới đưa vào bệnh viện. . . . . .”
Lời của cô còn chưa nói hết, đã bị người y tá đó cắt đứt “Các người tại sao có thể như vậy chứ. Bệnh viện chúng ta làm sao có thể sai. Chỉ có năm người nằm ở đây, không còn ai khác.”
Cô gái đó liếc mắt, trên mặt ý vị vô cùng chán ghét “Hay là người nhà các người chết không toàn thây.”
“Cô nói cái gì.” Diệp Chi tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm người y tá này thiếu chút nữa đã cho cô ta một cái tát.
“Cô gay gắt với ai đó.” Cô y tá này ỷ mình có chống lưng nên không sợ “Vốn mấy người này là xã hội đen sống mái với nhau nên chết, cảnh sát mới vừa tới đây hỏi thăm, lúc rời đi còn nói là do dùng thuốc nổ, trừ năm người này thì tất cả số còn lại đều nổ banh xác.”
Ba Diệp chợt ngừng thở, ‘Phịch’ một tiếng, ngã cắm đầu trên mặt đất.
Ba ngà