XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

a lại nhảy lên một tin nhắn nữa.
Mạnh Trường Thụy: Ngày đó anh không cố ý, nhưng thật sự là không khống chế được cảm xúc, Chi Chi, em giận sao?
Diệp Chi vội vàng trả lời một câu: Không có, em không có tức giận.
Mạnh Trường Thụy: Vậy thì đi ra ngoài gặp mặt chút đi, chúng ta vẫn là bạn bè mà phải không?
Diệp Chi : Dĩ nhiên, vậy thì đến chỗ cũ đi. Em đến ngay.
Gõ xong những chữ này, Diệp Chi tắt máy vi tính. Cô và Mạnh Trường Thụy ngày trước thường hẹn nhau ở một tiệm sách, tiệm sách đó rất an tĩnh, cảnh vật xung quanh cũng không tồi, hai người thường ở đó bàn luận về cốt truyện, ý tứ, vân vân. Thường xuyên qua lại nên nơi đó trở thành căn cứ địa của hai người.
“Hoàn Tử, mẹ phải ra ngoài một chút, con có đi hay không?” Diệp Chi đi qua phòng của Hoàn Tử hỏi một câu.
Hoàn Tử lắc đầu, cậu còn chưa làm xong bài tập, dù thế nào cũng không đi.
“Được, vậy thì mẹ đi đây, con ở nhà phải nghe lời bà ngoại, biết không?” Diệp Chi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, dặn dò.
“Dạ.” Hoàn Tử cầm cây bút máy thật dài đáp một tiếng, rồi cúi đầu làm bài tập tiếp.
Tiệm sách ở gần đại học C, tuy là thứ bảy nhưng là sáng sớm cũng không có người nào, Diệp Chi gọi một ly chocolate nóng vừa uống vừa chờ Mạnh Trường Thụy.
“Chi Chi.” Chỉ lát sau Mạnh Trường Thụy đã tới, anh gầy hơn nhiều chắc là do thức đêm quá nhiều, dưới mắt còn có một vòng thâm quầng đen thui. Mấy ngày nay Mạnh Trường Thụy đăng chương mới vô cùng mãnh liệt, độc giả cũng không nhìn ra. Lúc mới bắt đầu thì trầm trồ khen ngợi rối rít giờ thì biến thành khuyên anh nên đi nghỉ ngơi thật tốt, nhưng Mạnh Trường Thụy không để ý tới mà chỉ làm theo ý mình.
“Đây nè.” Diệp Chi cười cười với anh, đặt một ly chocolate nóng đẩy tới trước mặt anh, “Bên ngoài lạnh, uống cái này cho ấm dạ dày.”
“Được.” Mạnh Trường Thụy cũng không khách khí với cô, chỉ nhận lấy rồi uống. Hai người ăn ý ai cũng không đề cập tới chuyện lúng túng lần trước, đề tài chỉ vây quanh chuyện sách Diệp Chi vừa mới xuất bản, trong khoảng thời gian ngắn giống như trở về những ngày trước đó.
Kỷ Lâm ở võ đường với Bạch Kỳ ngây ngẩn một lát, cảm giác tâm trạng của mình đã ổn thì đứng dậy rời đi, ném lại cho Bạch Kỳ chuyện dạy các võ sinh nhưng lại nói cho oai là để rèn luyện Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ tức giận từ trong kẽ răng nặn ra hai chữ vô sỉ, hung hăng ném cho anh.
Kỷ Lâm ra khỏi võ đường có đi ngang qua tiệm sách, vô tình liếc mắt nhìn vào bên trong thì bỗng dừng bước chân lại, bên trong này có hai người ngồi đối diện nhau không phải Diệp Chi và Mạnh Trường Thụy sao?
Bọn họ rốt cuộc lại liên lạc với nhau. Hơn nữa còn gạt anh. Trong lòng Kỷ Lâm lửa giận bốc lên ngùn ngụt, như một người đánh ghen đi bắt gian tại trận, mở cửa xông vào trong.






Giao Chiến Lần Nữa
Lúc này trong tiệm sách chỉ có Diệp Chi, Mạnh Trường Thụy và ông chủ là ba người, trong giai điệu dương cầm nhẹ nhàng du dương của Clayderman. Không khí vô cùng yên tĩnh, ngay cả Diệp Chi nói chuyện cũng tự động nhỏ giọng xuống, nên khi Kỷ Lâm hùng hổ bước vào làm cho ba người đồng thời ngẩng đầu lên.
“Kỷ Lâm? Sao anh lại tới đây?” Một tay Diệp Chi đang cầm ly chocolate, kinh ngạc đến nỗi quên đặt ly xuống.
Kỷ Lâm ngầm cảnh cáo, ánh mắt khó hiểu quét qua mặt của Mạnh Trường Thụy đi tới trước mặt Diệp Chi, cố đè ghen tuông trong lòng xuống, ‘Chụt’...một tiếng hôn một cái ở trên mặt của cô rồi duỗi cánh tay ra ôm Diệp Chi vào, cúi đầu dụi vào bả vai cô cố gắng làm nũng “Vợ yêu, chúng ta đúng là tâm ý tương thông, đi tới chỗ nào cũng có thể gặp nhau.”
Diệp Chi 囧, người này mặc dù thỉnh thoảng cũng làm vài chuyện quá quắt, nhưng lần này thế nhưng lại đứng ngay trước mặt Mạnh Trường Thụy hôn cô, quả thật là quá không kiêng kỵ gì rồi .
Diệp Chi : “. . . . . .”
Mạnh Trường Thụy: (⊙o⊙)
Không đúng, không phải là như vậy. Chẳng lẽ Kỷ Lâm không đập bàn rồi cùng mình cãi cọ văng nước miếng tung tóe, sau đó bị mình chèn ép sao? Tại sao lại biến thành như vậy?
Mạnh đại thần 囧囧 mất hồn ngồi im ở chỗ đó, chuẩn bị xong những lời lẽ sắc bén thì bị ngăn ở cổ họng. Tiến thoái lưỡng nan, quả thật anh bị sự biến hóa của Kỷ Lâm vô sỉ này làm cho mờ mịt đầu óc.
“Chi Chi. . . . . .” Giọng Kỷ Lâm kéo dài, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn Diệp Chi, cặp mắt kia với Hoàn Tử giống nhau như đúc, trong mắt tràn đầy bất mãn với tố cáo “Anh đi khắp nơi đều không tìm được em, thì ra em ở cùng một chỗ uống nước với anh ta.” Trong lời nói nồng nặc vị chua, giọng nói càng ngày càng thấp giống như một đứa bé đang giận dỗi “Em chính là không thích anh, em muốn bội tình bạc nghĩa.”
Diệp Chi bị anh làm cho dở khóc dở cười, người này cũng hơn ba mươi tuổi rồi mà lại làm nũng ăn vạ nhưng mọi thứ đều biết hết, so với Hoàn Tử còn biết cách hơn, nhưng nghe giọng của anh thật thấp, lòng cô lại mềm nhũn, không nhịn được lặng lẽ ngắt tay của anh ở dưới bàn, nhỏ giọng giải thích: “Em chỉ thảo luận về sách với anh ta thôi, không có khác.”
Kỷ Lâm cúi đầu