The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.

hông dám tin là Kỷ Lâm ở nhà ngây người mấy tháng, thế nhưng cũng bị Úc Lương Tranh và Kỷ Lãng lây bệnh thành hũ nút rồi.
Tư lệnh Lý vỗ ngực liên tục rồi nhìn gương mặt quen thuộc của Kỷ Lâm cảm thấy ngực đau nhói buồn bã, vội vàng nói tóm tắt “Mấy ngày trước xảy ra sự kiện xã hội đen nổ boom chắc cậu cũng biết, chuyện này ảnh hưởng rất lớn, tôi vốn muốn đưa cho Lý Phong Hoa phụ trách điều tra, nhưng vừa đúng cậu trở lại nên tôi chuyển qua cậu.”
Ông dừng một lát, cân nhắc một hồi nhưng vẫn nói ra “Tôi biết nhà cậu với nhà họ Lý có chút xích mích, nên cố ý chờ cậu trở lại, cậu không thể để cho tôi thất vọng.”
“Dạ. Tư lệnh.” Kỷ Lâm chào một quân lễ lần nữa, không giống với vẻ mặt lạnh lùng mới vừa rồi nữa mà là vô cùng cảm kích.
“Còn nữa.” Sắc mặt tư lệnh Lý bỗng thay đổi, cặp mắt tươi cười trong nháy mắt trở nên vô cùng sắc bén, như cây kim bằng thép hung hăng đâm vào lòng Kỷ Lâm “Thủ lĩnh bang phái đó là Diệp Khung, nghe nói anh ta là anh trai của Diệp Chi, bạn gái của cậu?”
Hơi thở của Kỷ Lâm cứng lại, thái độ không hề có dao động “Cô ấy không phải là bạn gái của tôi.”
“Chia tay?” Tư lệnh Lý truy vấn ngọn nguồn.
“Dạ.” Kỷ Lâm trả lời không chậm trễ chút nào.
“Vậy thì tốt.” Nét mặt của tư lệnh Lý bỗng buông lỏng “Không phải tôi nghi ngờ cuộc sống riêng của cậu, nhưng cậu nên biết rằng trong lúc điều tra vụ án không thể có bất kỳ một mối quan hệ dính dáng đến lợi ích đối với người có liên quan đến vụ án hoặc người thân của người có liên quan đến vụ án. Nhưng cậu đã chia tay rồi thì không sao. Được rồi, đi đi.”
Kỷ Lâm gật đầu rồi nhìn tư lệnh Lý chào một cái, đi ra khỏi phòng làm việc.
Tháng mười một ở Bắc Phương lạnh đến đáng sợ, chỉ thiếu có tuyết rơi nữa thôi. Kỷ Lâm đi ra khỏi quân doanh, đi gặp người phụ trách điều tra vụ án bàn bạc một vài chuyện, hai người thảo luận cho tới trưa, mới rời khỏi đồn cảnh sát đi ăn cơm trưa.
Đi dọc theo những cửa hàng trên phố. Anh bất tri bất giác bước chân vào KFC, gọi một thùng mới giật mình phát hiện thì ra chỉ có một mình anh đang ngồi trên bàn.
Hoàn Tử thích ăn cả thùng nhất, một mình có thể ăn hết mấy cái cánh một lúc. Diệp Chi thì thích bánh trứng kiểu Bồ Đào Nha, nhưng lại cố nén không chịu biểu hiện ra sợ Hoàn Tử phát hiện. Mà anh thích dọn dẹp đồ còn dư lại của hai mẹ con, không ai thích ăn khoai tây, phần cánh gà có nhiều xương, đậu đỏ. Nhưng thứ đó đều là nhiệm vụ của anh.
Kỷ Lâm mở cả thùng ra, sững sờ nhìn chằm chằm những thứ ở bên trong, hốc mắt dần dần đỏ.
Cô nhất định rất đau lòng, có lẽ sẽ len lén núp ở nơi người khác không thấy để khóc. Cô khóc thì sẽ đau bụng, nhất định phải dùng túi nước nóng sưởi ấm mới có thể đỡ được, khi đó không thể cho cô ăn lạnh, cay, phải dỗ dành cô uống cháo loãng cô không thích mới có thể……
Một muỗng rồi lại một muỗng, anh từng tự tay đút tới miệng cho cô, mà bây giờ anh lại chủ động đẩy cô ra khỏi mình.
Có trời mới biết lúc anh nghe cô cầu khẩn anh chỉ muốn bất chấp tất cả chạy đến bên cạnh cô, ôm chặt cô vào trong ngực, che gió che mưa cho cô. Nhưng mà anh không thể, thậm chí ngay cả đi nhìn cô một cái anh cũng không thể.
“Cậu cảm thấy cậu đem quyền điều tra lần này tặng cho Lý Phong Hoa, để cho anh của cô ấy chẳng những bị chết không minh bạch mà còn bị bôi đen. Hay là chính mình đứng ra làm thật tốt, ngừng chăm sóc cô ấy để diệt trừ hết tất cả hậu họa, mang về cho cô ấy một người anh thật tốt?” Anh của anh đã nói với anh như vậy.
Cũng vậy, Kỷ Lâm nghe được tiếng khóc của Diệp Chi đã đỏ mắt, hai người Kỷ Lãng và Úc Lương Tranh cũng thiếu chút nữa không ép được anh. Anh giống như là một con chim nhạn cô đơn bị mất bạn tình, kêu rên trong tuyệt vọng, bất chấp tất cả xông về phía trước, chỉ muốn mang cô về bên mình.
“Cậu tỉnh táo lại đi, Kỷ Lâm.” Kỷ Lãng cầm một ly nước lạnh tạt vào mặt của anh, đặt đầu của anh ngay trên kính thủy tinh, chỉ vào Diệp Khung đang trong phòng ICU(*phòng săn sóc đặc biệt), trầm giọng nói: “Nhà chúng ta trừ cậu ra, không ai có lý do quang minh chính đại nhận vụ án này, cậu cứ bỏ qua như vậy sao? Phụ lòng Diệp Khung hay là Diệp Chi?”
“Nhưng. . . . . . Hoàn Tử là con trai của em.” Giọng của Kỷ Lâm nghẹn ngào, âm thanh phát ra hơi run rẩy.
“Không ai biết.” Kỷ Lãng nói “Hoàn Tử là chuyện ngày xưa của cậu, ngay cả nhà chúng ta còn không điều tra được, nhà họ Lý càng không thể điều tra ra. Hơn nữa cậu và Diệp Chi mới quen nửa năm nay, ai cũng thể đem Hoàn Tử và cậu liên tưởng đến nhau. Chỉ cần cậu không gặp Diệp Chi thì sẽ không có vấn đề gì hết.”
“Em. . . . . . Em có thể nói trước cho cô ấy biết. . . . . .” Kỷ Lâm chưa từ bỏ ý định, hy vọng chút xíu nói.
“Nếu như cậu muốn Diệp Khung sẽ chết ngay bây giờ.” Kỷ Lãng buông Kỷ Lâm ra, lạnh lùng nhìn em trai hồn bay phách lạc, trong miệng nói ra những lời không hề có nhân tính.
“Người nhà họ Lý không phải là người ngu, ván cờ này trừ cậu ra thì không ai là người ngu hết. Có hiểu không?”
Giọng của anh trai vẫn còn văng vẳng bên tai của anh, cả thùng thịt gà cũng nguội lạnh dần, Kỷ Lâm cầ