Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341627

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.

hố A đấy.”
“Cha, cha cũng đừng hành động thiếu suy nghĩ, họ Bùi đó cực kỳ không đơn giản, có mối quan hệ với cả hai nhà hắc đạo, nhất thiết không thể bứt dây động rừng.”
Nhiếp Bá Khôn nói: “Con cứ thoải mái đi, yên tâm ngồi chờ tin tốt của cha.”
Dạ Nhiên lại nói: “Bùi Thù Thành có thể phách lối như vậy toàn dựa vào tiền bạc thu được từ khu mỏ quặng ấy. Nhưng mà quyền khai thác khoáng sản của hắn năm sau là hết hạn rồi, năm nay thành phố sẽ công khai đấu thầu lại làn nữa.”
Nhiếp Bá Khôn vỗ vỗ bả vai của hắn gật đầu nói: “Được, cha biết rồi, bất cứ giá nào ta cũng sẽ lấy được quyền khai thác ở khu mỏ quặng này, con chờ tin tốt của cha.”
Sau khi Nhiếp Bá Khôn rời đi, Ngu Minh hoài nghi hỏi: “Anh, không phải anh nói là sợ hai cha con bọn họ sẽ liên kết lại với nhau à? Làm như vậy có phải quá mạo hiểm rồi không?”
Khóe miệng Dạ Nhiên lộ ra nụ cười chế giễu: “Liên kết nhất định là sẽ liên kết, chẳng qua là tạm thời muốn liên kết cũng không được, chúng ta nhất định phải nắm chặt thời gian, một mũi tên trúng hai con chim.”
Ngu Minh nhìn ánh mắt lạnh lẽo của hắn, biết trong lòng hắn nhất định đã có tính toán, không khỏi thở dài nói: “Anh, vẫn là anh nghĩ chu đáo.”
Dạ Nhiên lại nói: “Bản thân họ Bùi không có nhược điểm, chỉ có cách dùng cha của hắn đối phó với hắn mới có thể khiến cho hắn ném chuột sợ vỡ bình(31).”
Ngu Minh u ám nghĩ thầm: trên người hắn rõ ràng còn có một nhược điểm lớn hơn, chẳng qua là, đó lại chính là nhược điểm chung của bọn họ, hai người kia nhất định sẽ không dùng. Nếu có người nắm được người phụ nữ này, cũng đồng nghĩa với việc khống chế được cả hai người bọn họ.
***
Thù Thành đặt xuống tư liệu cầm trên tay, lẳng lặng lâm vào trầm tư, mọi việc cũng chuẩn bị được tương đối, sắp tới sẽ là thời điểm phản kích toàn diện. Nhưng mà, trước chuyện này, anh phải bảo vệ tốt cho yếu điểm của mình.
Anh bật máy theo dõi lên, Liên Sơ lại xuất hiện trước ống kính.
Anh nhẹ nhàng chạm tới người phụ nữ trên màn hình, nhỏ giọng nói: “Rất xin lỗi.”
Anh biết cô không muốn như vậy, nhưng mà anh lại không có sự lựa chọn khác, lần này, anh nhất định không thể cho phép lại xảy ra bất cứ một sai sót nào với cô nữa.
Người phụ nữ trước ống kính giống như là cảm nhận được thứ gì, ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Anh không nhịn được khẽ bật cười: “Người phụ nữ thông minh này, thật ra thì em đã sớm nhận ra rồi đúng không?” 






Bẫy Liên Hoàn
Lúc Liên Sơ gần tan ca thì nhận được điện thoại Thù Thành gọi tới: “Bà xã, tối nay xin phép một bữa nha. Mấy chiến hữu cũ tới đây, buổi tối phải cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Đi đi, nhớ đừng uống quá nhiều.”
“Yên tâm, bảo đảm không nhiều hơn nửa cân.”
Liên Sơ hừ một tiếng: “Nói được rất trơn, đừng có thừa dịp ở sau lưng em mà vụng trộm.”
Viên Ngạn là bạn thân kết giao không cạn của anh, cũng không hẳn là chiến hữu. Trước kia, khi Thù Thành đảm đương chức vị đội trưởng đội đặc nhiệm thì cậu ta là phó đội trưởng. Sau đó, cậu ta thế chỗ Liên Sơ trở thành đội trưởng đội bốn của đội phòng chống ma túy. Nửa năm trước, cậu ta được điều đến thành phố A đảm đương chức vụ phó cục trưởng chi cục cảnh sát Vĩnh Thanh.
Mặc dù hai người đều ở thành phố A nhưng bình thường công việc bận rộn nên rất ít gặp, bây giờ gặp mặt dĩ nhiên là hết sức vui mừng. Sau khi trò chuyện vài câu, Thù Thành hỏi: “Viên Ngạn, nghe nói nửa năm nữa là cậu có thể thăng chức rồi hả?”
Viên Ngạn sững sờ, lắc đầu cười cười nói: “Chẳng qua là giúp thái tử luyện binh mà thôi, thăng chức tuyệt đối là cậu hai nhà thị trưởng Nhạc.”
Thù Thành nói: “Vậy cũng chưa chắc. Đúng lúc tôi có một lễ vật lớn muốn tặng cho cậu.”
“Cái gì?”
Thù Thành lấy ra một túi hồ sơ từ cặp táp của mình ném lên bàn, “Tự mình xem”.
Viên Ngạn nghi ngờ mở túi hồ sơ, lấy tài liệu trong đó ra, càng xem sắc mặt càng nghiêm nghị, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Thù Thành: “Chuyện này…”
Thù Thành mỉm cười nói: “Thế nào, cái này đủ để cậu đè ép Nhạc công tử một phen chứ.”
***
Vài ngày sau, tất cả chuẩn bị sẵn sàng.
Chập tối ngày hôm nay, Thù Thành và Liên Sơ ăn tối xong mang theo Khê Đình ra ngoài tản bộ. Khê Đình thấy con đường mòn giữa núi cực kỳ hưng phấn, cả quảng đường đều sôi nổi đi ở đằng trước. Liên Sơ nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát của cô bé lúc này không khỏi lộ ra mỉm cười.
Bàn tay của cô bỗng nhiên bị nắm chặt có chút đau đớn, quay đầu lại hỏi: “Sao vậy?”
Thù Thành sắc mặt không đổi nói: “Cả đường đều chỉ nhìn phía trước, không liếc mắt nhìn sang bên cạnh một cái.”
“…”
Người này, còn ghen với cả đứa trẻ nữa đấy? Liên Sơ thỏa mãn yêu cầu của anh, khinh bỉ liếc anh một cái.
Thù Thành không nhịn được bật cười, quay lại nói vào việc chính: “Liên Sơ, mấy ngày nữa chính là ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta rồi.”
Liên Sơ thở dài: “Đúng vậy, thất niên chi dương(33) – sau bảy năm là ngứa ngáy rồi.”
“Anh có một món quà muốn tặng cho em.”
“Đồ tốt sao?” Thù Thành ít khi tặng quà cho cô, nhưng mà chỉ