Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
m ăn gì?”
“Nghe nói mấy năm nay ma túy từ Mexico tràn vào nước Mỹ cũng không ít, mua một gói heroin có độ tinh khiết cao từ tay bọn họ cũng chỉ tốn 10 đô la, Johnny, buôn bán như vậy còn có cái gì để làm nữa, anh có nghĩ tới việc đổi nghề không?” Thù Thành lấy ra một tập tài liệu đặt lên bàn, “Đây là hai mỏ khoáng sản tôi mới mua được ở Nam Phi, anh giúp tôi hoàn thành một việc, tất cả sẽ là của anh.”
Johnny khó tin nhìn anh, tiêu hóa một hồi lâu, hỏi lại: “Việc gì?”
Thù thành hạ giọng nói: “Rất đơn giản, năm đó ai muốn mạng của tôi, tôi liền muốn mạng của hắn.”
Johnny nhíu mày lại: “Nhưng hắn lại không ở Mỹ.”
Trong mắt Thù Thành xẹt qua một tia rét lạnh, bình tĩnh nói: “Không sao, hắn sẽ tới nhanh thôi.”
***
Khoảng hai giờ chiều, Thù Thành trở về khách sạn.
Buổi sáng, Liên Sơ và Khê Đình chỉ đi dạo một lát, ăn xong bữa trưa, hiện tại đang ở trong phòng chơi máy tính.
Khê Đình không nghe hiểu tiếng Anh, Liên Sơ liền mở trang web có “Tom và Jerry”, hai người vùi ở trên giường vừa xem vừa cười ha hả.
Thấy Thù Thành quay lại, Liên Sơ đang định nói chuyện, lại thấy anh nhìn cô chằm chằm, nói: “Khê Đình, mau về phòng ngủ trưa đi.”
Cả hai chợt ngẩn người, Khê Đình nhu thuận leo xuống giường, trở lại phòng của mình.
Liên Sơ cau mày nói: “Anh làm gì vậy…Ừmh…”
Còn chưa nói xong đã bị anh tiến lên, nghiêng người chặn lại.
Cô ra sức vùng vẫy, nhỏ giọng nói: “Đừng…Cửa…”
Thù Thành thuận tay kéo cô dậy, một tay ôm người cô bước ra khóa trái cửa lại, sau đó đè cô ở trên tường hôn xuống, một tay tiếp tục ôm cô, một tay vội vàng thoát ra chướng ngại giữa hai người, giữa bắp thịt rắn chắc của anh ẩn chứa dục vọng và sức mạnh như muốn nổ tung.
Cô thở dốc nói: “Sao anh lại vội vã như vậy…Ban ngày…A!”
Quần lót ở dưới váy của cô thật sự không dễ cởi, bị anh dứt khoát xé toạc ra. Lập tức, dục vọng cứng rắn của anh đột nhiên tiến vào.
“A…A…”
Cô bị anh đẩy vào đến mức dục vọng quay cuồng, đè thấp giọng nói: “Anh điên rồi à? Vội vã như vậy?”
Anh hôn xuống cần cổ xinh đẹp của cô, khàn giọng đáp: “Liên Sơ, biết không? Bây giờ đã hai giờ rồi?”
“Ừ, thì thế nào?”
“Ở thành phố A cũng là hai giờ, buổi tối.”
Liên Sơ đang định cười, lại bị anh đánh mạnh một cái làm cho khoái hoạt đến run lên.
Anh càng thêm mãnh liệt tiến vào, sống lưng ướt đẫm mồ hôi, nhìn chằm chằm đôi mắt màu đen diễm lệ của cô, nói: “Liên Sơ, từ nay về sau, em chỉ thuộc về một mình anh là đủ rồi.”
***
Nửa đêm, tại thành phố A, Dạ Nhiên bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức.
Hắn nhìn số gọi đến, “A Minh, chuyện gì?”
“Anh, vài địa điểm của chúng ta vừa rồi đột nhiên bị bao vây, bọn Hứa Khánh đã bị bắt vào, anh tạm thời lánh mặt trước đi.”
____________
(33) thất niên chi dương: bảy năm là ngứa ngáy. Người ta thường dùng “thất niên chi dương” để ám chỉ giai đoạn đôi lứa yêu nhau hoặc cặp vợ chồng kết hôn đến năm thứ 7 như là một cái “dớp”. Nếu vượt qua được cái ngưỡng 7 năm thì coi như bách niên giai lão, hạnh phúc suốt đời.
Nếu Là Địa Ngục Của Ngươi
Thành phố B, trên một chiếc thuyền hàng ở sông Lâm Giang.
Trong khoang thuyền, Ngu Minh kể lại cặn kẽ tình huống tối qua cho Dạ Nhiên: “…Trước đó không hề có một chút dấu hiệu nào, ngay cả bên phía cục phòng chống ma túy cũng không có tin tức. Tên tiểu tử tài ba họ Viên kia được điều đến thành phố A, bình thường đều giữ yên lặng, không ngờ lập tức có thể tạo ra sóng gió lớn như vậy. Mẹ nó, mấy năm tâm huyết của chúng ta coi như là bị hắn phá hủy hết sạch.”
Dạ Nhiên khẽ rũ mắt trầm ngâm: “…Viên Ngạn.”
Người này hắn biết, trước kia chính anh ta là người đã hợp tác với Liên Sơ thanh tra và tịch thu tài sản của Long Vực, sau này lại thay thế Liên Sơ đảm nhận vị trí đội trưởng đội bốn của đội phòng chống ma túy công an thành phố Đồng. Kể từ lúc anh ta được điều đến thành phố A, Dạ Nhiên đã sắp xếp người để ý anh ta.
Ngu Minh gật đầu một cái: “Cũng tốt, vừa lúc đi tránh đầu sóng ngọn gió, bên này em sẽ trông nom.”
“Lúc này cậu đừng ra mặt, Nhiếp Bá Khôn sẽ giúp chúng ta coi giữ địa bàn, cậu nên chú ý động tĩnh của Hàn Đông, anh đoán, hắn sắp phải xuất hiện rồi.”
***
Trên bãi biển Kaanapali, đảo Maui – Hawai.
Liên Sơ và Khê Đình chơi trò rượt đuổi trên bờ cát trắng mịn giống như bạc, Liên Sơ bắt được Khê Đình đang thét chói tai, chôn đứng trên bờ cát, chỉ lộ ra cái đầu tròn trịa nho nhỏ, sau đó vẽ một con rùa trên mặt cô bé. Lúc bắt đầu, Khê Đình còn cười khanh khách, sau khi nhìn thấy dáng dấp của con rùa đen xấu xí như vậy thì không nhịn được than thở muốn đứng lên. Liên Sơ cười cợt giữ lại không cho phép cô bé chui ra khỏi cát, lớn giọng kêu: “Ông xã, nhanh lên một chút, mau chụp hình cho công chúa rùa này.”
Kết quả chụp được một tấm “Công chúa nhỏ mang mặt nạ rùa”.
Khê Đình giận đến mức vốc từng vốc cát đuổi theo ném Liên Sơ, Liên Sơ trốn đông trốn tay, kết quả một lớn một nhỏ cùng nhau chạy xuống dòng nước biển màu xanh lam tr