Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.
cần ra tay chính là đắt đến dọa người. Ai, nói anh có đặc tính của nhà giàu mới nổi thật đúng là chẳng oan uổng anh.
Thù Thành cười nhạt một tiếng, lấy ra một chiếc phong thư đặt vào tay cô, cô mở ra xem, thế nhưng lại chỉ là vé máy bay.
Cô nhìn điểm đến, “Đi Mỹ”.
“Đúng vậy”, trong ánh mắt dịu dàng của anh mang theo vài nét buồn bã, “Chúng ta kết hôn đã nhiều năm như vậy mà chưa từng chân chính cùng nhau du lịch được một lần, ngày mai anh phải đến Mỹ làm một số việc, em theo anh cùng đi nhé. Mọi việc xong rồi, anh sẽ tận lực theo em.”
Trong lòng Liên Sơ chợt thấy ấm áp, gật đầu một cái, “Được”.
Suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy Khê Đình…”
“Nếu em muốn thì cứ đưa cô bé cùng đi, nếu như không muốn, anh sẽ tìm một nơi giúp chúng ta chăm sóc mấy ngày.”
Liên Sơ cân nhắc một chút, lại nói: “Vẫn là đi cùng đi, dù sao anh cũng phải đi làm việc, con bé lại có thể ở cạnh em.”
***
Ngày hôm sau, ba người cùng lên máy bay, bởi vì Thù Thành còn có công việc nên kế hoạch của bọn họ là tới New York trước, sau đó mới đi Toronto, Hawai và cuối cùng là Las Vegas.
Đến New York, Thù Thành không hề vội vã làm việc mà trước là đưa bọn họ đi dạo khắp nơi một ngày. Đại lộ số 5, tòa nhà Empire State, Kinh đô điện ảnh, tượng Nữ Thần Tự Do,…Liên Sơ và Khê Đình là lần đầu tiên đến New York nên cực kỳ hưng phấn, từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối mà tinh thần vẫn phấn chấn vô cùng.
Buổi trưa, Thù Thành đưa họ đến một nhà hàng nằm ở tầng cao nhất của tòa cao ốc để dùng cơm, lúc đang ăn thì trời bất chợt đổ mưa to, nước mưa đánh vào nóc nhà bằng tấm thủy tinh trong suốt của phòng ăn văng lên từng hạt nhỏ li ti giống như là bọt nước, nhìn rất đẹp cũng rất vui tai.
Bọn họ vào ở khách sạn The Ritz-Carlton tại công viên Trung tâm của New York. Thù Thành sắp xếp để ngày hôm sau Liên Sơ dẫn Khê Đình đi dạo một vòng ở công viên Trung tâm, còn anh thì đi làm việc.
“Ngày mai nhớ đừng chạy quá xa, với trình độ tiếng anh gà mở của em anh thật sự lo lắng.” Anh vừa nói vừa hôn xuống vành tai nuột nà của cô.
Liên Sơ bị anh làm cho ngứa ngáy, nhắm hai mắt lại không nhịn được đẩy anh: “Biết rồi, mệt chết đi được, đừng có làm rộn nữa.”
“Được rồi, không lộn xộn, ngủ đi.” Anh thả cô ra, nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc của cô.
Ngón tay thon dài được cắt tỉa rất gọn gàng xuyên vào mái tóc của cô, vuốt ve qua lại làm cô hết sức thoải mái, chỉ một lát cô đã ngủ thiếp đi.
Thù Thành có vẻ suy tư, nhìn cô say giấc, nhỏ giọng nói: “Hôm nay có thể bỏ qua em, ngày mai tuyệt đối không được.”
***
Ngày hôm sau, tại số 99 đường 249 Tây New York.
Một chiếc xe màu đen dừng lại trước cửa một căn nhà ba tầng, mấy người đàn ông Châu Á lần lượt bước xuống xe, tất cả đều có thân hình cường tráng, hơi vạm vỡ. Người đứng đầu cũng khoảng bốn mươi, đi giày tây, ánh mắt hiện lên nét nhẫn. Hắn nhấn vào chuông cửa, chỉ một lát sau đã thấy một người đàn ông nhỏ bé dáng vẻ lanh lợi chạy tới mở cửa, gật đầu chào hỏi: “Anh Johnny khỏe chứ!”
Johnny dáng vẻ ngoài cười trong không cười nói: “A Tiêu à, đã lâu không gặp, gần đây theo lão Đại của các cậu đi tới chỗ nào phát tài rồi hả?”
Vẻ mặt A Tiêu tràn ngập ý cười, đáp: “Ha ha, lão Đại thu nạp em là may rồi, em chỉ là côn đồ tép riu thôi. Đúng rồi, lão Đại và anh Thành đều ở trên đó chờ anh đấy.”
Johnny không biết “anh Thành” này là ai, chỉ biết chắc chắn đó là người đã thông qua James hẹn hắn hôm nay tới để nói chuyện làm ăn.
Johnny mang theo vệ sĩ đi vào, chỉ thấy hai người ngồi trong đại sảnh, thấy hắn đi vào, hai người đó cũng không hề nhúc nhích.
Hắn cười ha ha nhìn về phía một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi đường nét sâu xa nói: “James, đặc biệt gọi tôi tới là có việc muốn làm sao?”
James nói: “Johnny, ngồi xuống lại nói.”
Johnny lúc này mới ngồi xuống, ba người vệ sĩ xếp thành một hàng đứng ở sau lưng.
James chỉ vào người đàn ông vẫn ngồi bên cạnh anh ta nãy giờ không nói chuyện nói: “Johnny, hôm nay gọi anh tới là muốn giới thiệu cho anh một người bạn, Bùi Thù Thành.”
Bùi Thù Thành? Cái tên này nghe có vẻ quen tai, chỉ là nhất thời hắn không nhớ nổi. Johnny cười nói: “Nếu là bạn của James, vậy dĩ nhiên cũng là bạn của tôi, anh Thành sau này có gì chỉ giáo xin cứ việc nói thẳng.”
Bù Thù Thành khẽ mỉm cười: “Chỉ giáo thì không dám, chỉ là có việc muốn được thỉnh giáo thôi.”
“Nói thử xem.”
Thù Thành chậm rãi nói: “Khoảng năm năm trước, có phải có người muốn mua cái mạng của tôi từ tay anh?”
Johnny đột nhiên biến sắc: thì ra là anh ta!
Năm năm trước, quả thật có người từng muốn mua mạng người này từ hắn ta, lúc đó, hắn đã phái hai thuộc hạ đắc lực đi ám sát người này, không nghĩ tới lại bị anh ta xử lý sạch. Càng đặc biệt hơn chính là, cái người họ Bùi này bị nhốt nửa năm sau tự nhiên lại được thả ra vì vô tội.
Không khí trong phòng chợt khẩn trương, Thù Thành cười nhẹ một tiếng, tiếp tục nói: “Đừng lo lắng, không phải tôi tới đây để tính nợ cũ, chỉ là việc làm ăn.”
Sắc mặt Johnny hơi hòa hoãn, hết ngạc nhiên lại nghi ngờ hỏi: “Việc là