Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
ong suốt óng ánh như là bảo thạch.
Xa xa, nhìn thấy một màn này, Thù Thành không khỏi mỉm cười.
Đúng lúc này, điện thoại di động của anh lại vang lên. Anh nhìn số gọi tới, nhận cuộc gọi, thấp giọng nói: “Thế nào?”
Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Johnny: “Tối nay sẽ động thủ, anh cứ yên tâm, không có đường chạy thoát.”
Từ xa, Liên Sơ đứng giữa biển vẫy tay về phía anh mỉm cười, một nụ cười tinh khiết và trong trẻo giống như nước mặt biển ở đây. Anh cũng khẽ mỉ cười, bình tĩnh mở miệng: “Sống phải thấy người chết phải thấy xác.”
***
Thù Thành cúp điện thoại, tâm trạng hơi lưỡng lự, chuyện này chỉ có anh tự tay làm mới có thể yên tâm, nhưng hiện tại anh lại không có lý do gì có thể bỏ lại Liên Sơ ở chỗ này cả đêm. Cô quá thông minh, lập tức sẽ nảy sinh nghi vấn.
Nếu không dẫn cô đến Mỹ, hành động chắc chắn sẽ dễ dàng hơn, nhưng mà, đang thời điểm mấu chốt này, nếu cứ để cô ở lại thành phố A một mình anh lại thấy bất an hơn, rất khó đảm bảo Dạ Nhiên sẽ không bởi vì chó cùng rứt dậu mà làm ra chuyện gì.
Cân nhắc trước sau, anh chỉ có thể chọn lựa như vậy.
Dạ Nhiên đơn độc đến đây mà không hề phòng bị, lúc trước quả thật hắn cũng chịu trọng thương, mặc dù tình trạng của hắn bây giờ không phải là phế nhân giống như Liên Sơ vẫn nghĩ, nhưng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Anh phải làm đến mức hắn không có cách nào chạy thoát được.
***
Ngày hôm sau, nửa đêm, mấy chiếc xe hơi chạy trên một đường quốc lộ hẻo lánh ven bờ biển.
Trên xe, Johnny hưng phấn giới thiệu với Dạ Nhiên: “Sắp tới rồi, anh nhìn thấy chỗ đó không? Cái chỗ màu đen ấy? Chỗ đó cách xa chỗ này khoảng 70 hải lý.”
Johnny mua một hòn đảo nhỏ ở chỗ này, sau đó bí mật xây một xưởng sản xuất ma túy ở trên đảo. Hắn ta nói cho Dạ Nhiên biết xưởng sản xuất của hắn nghiên cứu ra một loại “đồ chơi mới”, tính năng vượt xa các loại ma túy tổng hợp và Katemine(35) hiện giờ.
“Anh cứ chờ rồi sẽ biết, thật sự là đồ tốt tuyệt đỉnh, nó sẽ giúp chúng ta giàu to! Làm cho bọn người Mexico đáng chết kia cũng gặp quỷ đi!”
Dạ Nhiên khẽ mỉm cười, không lên tiếng.
Chẳng bao lâu, cuối cùng cũng đến bờ biển, bên bờ đậu một chiếc du thuyền, ánh mắt Johnny lộ vẻ ám hiểm, vẻ mặt tươi cười nói: “Được lắm, chúng ta lên thuyền thôi.”
Dạ Nhiên gật gật đầu, cùng hắn bước xuống xe.
Một nhóm mười mấy người bước nhanh về phía chiếc du thuyền.
Dạ Nhiên chợt rút súng ra, nhắm ngay cái ót của người trước mặt bắn một phát, não văng khắp nơi. Trong lúc mọi người còn kinh ngạc, Dạ Nhiên đã nhanh chóng đoạt lấy chìa khóa xe từ chỗ người kia.
Mọi người giơ súng lên đồng loạt bắn trả, Dạ Nhiên vừa đánh vừa lui, sườn phải đột nhiên đau nhói, bị đạn xuyên qua, hắn khẽ cong thắt lưng lùi lại vào trong xe.
Mấy chiếc xe hơi từ đường quốc lộ ven biển đuổi tới kịp, bên tai liên tục truyền đến tiếng đạn bắn vào sườn xe. Hắn khẽ gập thắt lưng, máu chảy ra ngoài, trong đầu óc lạnh lẽo của hắn hiện lên một cái tên: Bùi Thù Thành.
Kế hoạch này của Johnny vốn dĩ rất hoàn mỹ, chỉ là ánh mắt của hắn lại bán đứng hắn mà thôi. Càng đến gần bờ biển, ánh mắt của hắn càng hưng phấn ___ đó là một loại hưng phấn vì khát máu.
Dạ Nhiên suy nghĩ nửa ngày rốt cuộc cũng nghĩ ra tại sao hắn lại muốn đối phó mình: một tuần trước Bùi Thù Thành dẫn theo Liên Sơ chạy tới Mỹ, bốn ngày trước Johnny gọi điện mời mình tới Mỹ “nói chuyện làm ăn”, sau đó một ngày, chính là ba ngày trước, bên thành phố A lại gặp phải chuyện không may, còn mình chạy trốn. Người đứng sau Viên Ngạn cũng chính là hắn, đây là một cái bẫy liên hoàn được bố trí rất tỉ mỉ, mục đích là dẫn mình từng bước từng bước chui vào trong rọ.
“Bụp” một tiếng, là tiếng bánh xe bị bể truyền đến từ sau lưng.
Con thuyền nhẹ nhàng lắc lư, Liên Sơ đứng lặng trước mũi thuyền ngắm nhìn biển rộng, thế giới ban ngày chói lọi từ từ chuyển màu xanh lam giờ phút này đã biến thành một màu đen, u ám, lại giống như tản ra một loại mê hoặc khiến người ta sợ hãi.
Có người tiến lại ôm chặt cô từ phía sau, cô nhẹ nhàng nghiêng người dựa vào lồng ngực rộng rãi mà ấm áp của anh.
“Sao em lại có vẻ mất hứng như vậy? Trước kia không phải em cũng thích được ra biển sao?” Anh nhẹ giọng hỏi.
“Không có gì”, cô cười gượng, “Đây là lần đầu tiên sau năm năm em mới lại bước lên thuyền.”
Từ lúc tự mình thoát khỏi chiếc thuyền kia, năm năm qua, cô chưa từng bước lên boong thuyền thêm một lần nào nữa.
Đêm hôm ấy, ánh trăng tựa như băng, dòng sông xanh như lụa, một chiếc thuyền lá bị hư, quả nhiên là lạnh.
Cô hơi rụt đầu về phía sau một chút, “Thù Thành, ôm chặt em, hơi lạnh.
***
Chiếc xe lao nhanh ra khỏi đường quốc lộ ven biển, chiếc xe phía sau cũng bám chặt lao tới, trước mắt là đoạn sườn núi trơ trọi và bãi đá ngầm lởm chởm, cuối cùng là biển rộng mênh mông.
Sắp tới đường cùng.
Tình cảnh này nghĩ lại quả thật giống như đã từng quen biết ___
Liên Sơ lái một chiếc Fukang cà tàng lao nhanh trên đường lớn của đoạn sườn núi trơ trọi, chiếc xe việt dã ở phía sau càng đuổi càng gần. Hắn ngồ