Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
một cách toàn diện, sau đó lại không yên lòng, đành phải tới đây tự mình xem xét.
Khi kiểm tra đến đường hầm số 1458 phía nam thì phát hiện ở chỗ trũng có nước đọng hơn nữa lượng nước ngày càng gia tăng, sắc mặt của quản đốc Nhạc khẽ biến đổi: “Đây là chuyện gì xảy ra? Ngày hôm qua đã kiểm tra rồi mà?”
Thù Thành quyết định rất nhanh: “Trước tiên mọi người rút lui đến đường hầm số 1456 còn khô để quan sát, Nhạc Quốc Hưng, anh sắp xếp người đến tận nơi tiến hành kiểm tra lại.”
Mười lăm phút sau căn bản đã xác định được có kẽ nứt ở vùng lân cận, nước sông thẩm thấu qua kẽ nứt ngấm vào tầng hầm.
Thù Thành lập tức thông báo cho tất cả nhân viên đang làm việc dưới hầm rút lui khỏi hiện trường. Trong tầng hầm thoáng chốc ầm ĩ, nhân viên bắt đầu lần lượt rút lui.
Quản lý Ngô đi cùng nói: “Tổng giám đốc Bùi, quản lý Tống, hai người cũng mau đi.”
Sắc mặt Thù Thành nghiêm nghị nói: “Để công nhân đi trước.”
Quản lý Ngô không khỏi khó xử nhìn Tống Ca: “Quản lý Tống, cô xem chuyện này…”
Tống Ca lạnh lùng đáp: “Quản lý Ngô, ông cũng lên trước đi, còn phải chru trì công việc trên mặt đất nữa. Không sớm kiểm tra để phát hiện ra tình huống nguy hiểm là trách nhiệm của tôi, tôi không thể nào lên trước.”
Quản lý Ngô do dự chốc lát, thở dài, theo cả đội đi vào thang máy của tầng hầm.
May mắn là, việc bị thấm nước lần này được phát hiện rất kịp thời, trước khi nước bị thấm trên diện rộng thì toàn bộ nhân viên đã rút khỏi rất an toàn.
Cả tầng hầm số 2 đã không còn nhân viên nào ở lại, Tống Ca bật bộ đàm hỏi thắm: “Quản đốc Nhạc, tình huống ở bên kia thế nào?”
Quản đốc Nhạc Quốc Hưng trả trời qua bộ đàm: Quản lý Tống, người bên này đã rút lui toàn bộ rồi.”
Tống Ca đáp lại: “Tốt”.
Cô quay đầu lại nói với Bùi Thù Thành: “Tổng giám đốc Bùi, chúng ta cũng lên thôi.”
Thù Thành gật đầu một cái, bước vào thang máy bỏ trống của tầng hầm, Tống Ca cũng bước vào ngay sau đó.
Thang máy từ từ đi lên khỏi tầng hầm tĩnh mịch, dây kéo phát ra tiếng động kẽo cà kẽo kẹt, từ từ đi lên được một nửa, đột nhiên bắt đầu đi xuống.
Thù Thành đột nhiên biến sắc, đè nút điều khiển ở bên cạnh cửa, không có động tĩnh gì. Tốc độ rơi xuống càng lúc càng nhanh, Tống Ca hoảng sợ ngồi xổm trên mặt đất thét lên.
Thù Thành lạnh lùng quát: “Đứng lên! Nắm chặt thanh an toàn!”
Cô không nghe rõ được gì, chỉ ôm đầu quỳ rạp trên mặt đất không ngừng hoảng sợ thét chói tai. Tư thế này của cô chỉ khiến cho trọng tâm không vững, cả người té xuống gãy xương mà chết.
Sắc mặt Thù Thành chợt xanh mét, dứt khoát xốc cô lên, sau đó để cô dựa vào thanh an toàn, quát: “Năm chặt tay vào, hít thở, đầu gối cong lại, hai chân kiễng lên.”
Đồng thời bản thân cũng tận lực làm tốt tư thế bảo vệ.
Tống Ca mờ mịt làm theo, Thù Thành mới thở phào nhẹ nhõm, thang máy kêu “Rầm” một tiếng ngừng lại.
***
Liên Sơ đang chủ trì hội nghị thường kỳ, thư ký bước vào nói: “Tổng giám đốc Kỳ, điện thoại của chị.”
Liên Sơ nhận lấy điện thoại, mới nghe được một câu, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Tâm Nguyện
Đợi đến lúc Liên Sơ chạy đến được, Lâm Trí đã tới từ trước, cô nhìn thấy sắc mặt của anh ta, trong lòng không khỏi trầm xuống, hỏi: “Tình huống thế nào rồi?”
Anh ta chậm rãi lắc đầu: “Mất liên lạc với bên dưới rồi, nhân viên cứu hộ đã đi xuống, bây giờ còn chưa có tin tức cụ thể.”
Liên Sơ suy sụp ngồi vào băng ghế dựa, sắc mặt chợt tái xanh.
Lúc này, có một người đàn ông chạy tới, vẻ mặt tự trách nói: “Tổng giám đốc Kỳ, đều là tôi không tốt, tôi nên thuyết phục chủ tịch và quản lý Tống lên trước, tôi đã khuyên bọn họ nhưng bọn họ cứ muốn chờ tất cả mọi người lên hết rồi mới lên.”
Liên Sơ cũng đứng dậy, nghe thấy vội vàng hỏi: “Đội trưởng Lưu, tình huống thế nào?”
Đội trưởng Lưu sắc mặt nặng nề lắc đầu: “Không quá lạc quan, nhân viên cứu hộ đáp thang máy tầng hầm đi được tới mét thứ 215 dưới lòng đất thì gặp trở ngại không xuống được nữa, hiện tại còn đang dọn dẹp chướng ngại, cho nên tình huống trong đó cũng không hiểu được rõ ràng. Nhưng mà mọi người cũng đừng quá lo lắng, công việc dọn dẹp chướng ngại khoảng mấy giờ là có thể kết thúc, bây giờ việc đáng lo ngại nhất chính là tình trạng cơ thể của những người bị nhốt ở bên trong cùng với tình trạng bị thấm nước ở dưới lòng đất.”
Lâm Trí hỏi lại: “Chất lượng không khí ở dưới tầng hầm thế nào?”
Đội trưởng Lưu trầm mặc một hồi, nói: “Hi-đờ-rô-sun-phít (H2S) và các-bon-đi-ô-xít (CO2) vượt quá chỉ tiêu.”
Trong lúc nhất thời, mọi người lại một trận đè nén, trầm mặc.
***
Thù Thành giãy giụa mở mắt ra, đập vào mắt anh là một mảnh tối tăm tịch mịch tựa đêm tối, tiếng nước rơi lộp độp mơ hồ truyền đến từ rất xa, không có lấy một tiếng người. Anh thử cử động mình, cả người đau nhức nhưng vẫn có thể cử động được, từ mắt cá chân bên phải truyền đến một trận đau đớn lạnh thấu xương. Vừa rồi lúc bị rơi xuống, Tống Ca đứng không vững nên anh phải kéo cô ấy một cái, cái chân này tiếp đất, chắc