Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
trách: “Hồ đồ, chỗ đó cô làm sao có thể xuống được? Hoàn cảnh dưới đó tương đối phức tạp, ngay cả khí độc hại cũng vượt quá chỉ tiêu nghiêm trọng, người chịu huấn luyện chuyên nghiệp xuống đó còn cực kỳ nguy hiểm, cô tuyệt đối không được.”
Liên Sơ bình tĩnh nói: “Tôi từng chịu huấn luyện của cảnh sát đặc nhiệm, thể năng và thể chất đều không phải vấn đề. Đội trưởng Lưu, chồng tôi ở dưới đó, để tôi xuống đi.”
Đội trưởng Lưu vốn định tiếp tục trách mắng nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định và tỉnh táo của cô lại nhất thời không mở miệng được.
Đúng lúc này, Lâm Trí đang ở bên cạnh chợt lên tiếng: “Để cô ấy xuống đi.”
Đội trưởng Lưu không khỏi sửng sốt.
Lâm Trí lại nói: “Tôi đảm bảo, cô ấy không có vấn đề.”
Mặt mũi của Lâm công tử cũng đặt vào đấy rồi thực sự không ai có thể phản bác, Liên Sơ vội vàng nói: “Để tôi xuống đi, sẽ không có vấn đề gì.”
Đội trưởng Lưu do dự một lát, gật đầu: “Vậy cũng được, tất cả đều phải nghe theo chỉ huy, nhanh đi đổi trang phục.”
Liên Sơ lộ vẻ vui mừng: “Vâng!”
***
Liên Sơ nhanh chóng đổi xong quần áo, tất cả chuẩn bị sẵn sàng. Ba nhân viên cứu hộ bước vào thang máy của tầng hầm, Liên Sơ cũng chuẩn bị vào theo.
“Liên Sơ.” Lâm Trí đột nhiên gọi cô lại.
Cô quay đầu lại.
Lâm Trí nhắc nhở: “Cẩn thận một chút.”
Cô mỉm cười đáp: “Lâm Trí, cảm ơn anh.”
Mặc kệ người này đáng ghét thế nào, anh ta vẫn luôn xuất hiện bên cạnh lúc cô và Thù Thành cần anh nhất.
Lâm Trí cũng cười.
Liên Sơ cúi đầu, chui tọt vào thang máy.
***
Trong bóng tối, Thù Thành cũng không biết thời gian đã qua bao lâu, trong bụng đói khát, tứ chi tê rần. Không khí ở dưới tầng hầm không đủ, anh cũng không dám lớn giọng kêu cứu, chỉ có thể yên lặng ngồi đó,bảo trì thể lực, thỉnh thoảng xoa bóp tay chân một chút để tránh bị tê liệt.
Tống Ca ở bên cạnh nửa ngày không có động tĩnh.
Thù Thành nhỏ giọng nói: “Tống Ca, cô nhẹ nhàng xoa bóp tứ chi một chút.”
Cô giống như là bị hôn mê, không có chút phản ứng nào.
Anh do dự một chút, vươn tay tới giúp cô xoa bóp nhẹ tay chân một lần, thủ pháp tiêu chuẩn có lực, không có một chút rời rạc hay mờ ám nào.
Cô ảm đạm không nói gì, một lúc lâu mới chát miệng nói: “Cảm ơn.”
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu bọn họ truyền xuống một loạt tiếng động khác thường, Thù Thành tập trung tư tưởng lắng nghe, đột nhiên dùng sức gõ thử lên thành thang máy, lớn giọng gọi: “Có người phải không?!”
Phía trên truyền tới một trận âm thanh huyên náo ầm ĩ, cửa sổ an toàn của thang máy được mở ra, tia sáng của đèn pin chiếu vào, một thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn không kịp chờ đợi tuột xuống, lớn giọng kêu: “Thù Thành!!!”
Thù Thành khó tin trợn trừng mắt, tất cả giống như nhìn thấy một tia ảo giác đang ở trước mặt, cho đến khi cô nhào tới ôm chặt lấy anh, lệ nóng rơi vào cổ anh.
Hai cánh tay của anh gần như muốn ghì chặt cô vào tận xương cốt của mình, một luồng nhiệt nóng từ ngực chạy lên cổ họng, khàn giọng cố gắng gọi tên cô: “Liên Sơ.”
Cha
Mặc dù cả Thù Thành và Tống Ca đều bị không ít ngoại thương nhưng tổng thể mà nói tính mạng coi như là được bảo toàn tốt đẹp. Tất cả mọi người không nhịn được kích động một trận, sau đó, Thù Thành và Tống Ca đều bị đưa đến bệnh viện.
Hai ngày nay, Liên Sơ quả thật rất hài lòng, chân Thù Thành bị thương, đôi mắt lại tạm thời không thể lộ ra ngoài ánh sáng, mọi chuyện lớn nhỏ đều phải lệ thuộc vào cô. Cô cảm thấy bản thân ở trong cái nhà này chưa từng được gánh vác nhiều việc như vậy, rốt cuộc cũng có cơ hội thể hiện hết tầm quan trọng của bản thân.
Hôm nay, cô hầm một nồi canh mực nấm hương cực lớn ép buộc Thù Thành uống: “Uống thêm một hớp nữa, loại canh mực này thích hợp cho bệnh nhân uống.”
Thù Thành nhẫn nhịn, còn đem chén canh thứ N mà cô đưa tận tới miệng uống xong.
“Anh muốn nhìn em một lát.”
“Không được, hiện tại anh vẫn chưa thể mở cái bịt mắt ra được.”
Anh ăn vạ nói: “Không có việc gì, anh cũng không bị nhốt lại dưới tầng hầm quá lâu.”
Liên Sơ nghĩ lại thấy cũng đúng, vì vậy đóng cửa lại, đi tới cửa sổ kéo rèm cửa lên.
Thù Thành gỡ bịt mắt xuống, từ từ thích ứng với ánh sáng lờ mờ, dần dần, trong ánh sáng mơ hồ thấy được hình dáng của cô.
“Liên Sơ, lại đây một chút.”
Liên Sơ xích lại gần hơn.
Anh vươn tay vuốt ve từng điểm của cô, từ trên xuống dưới.
Cô nghĩ: tên bại hoại này, thân thể còn chưa bình phục đã bắt đầu suy nghĩ đến chuyện dâm dục rồi.
Ai dè, anh chỉ từ từ mở rộng cánh tay, ôm cô vào ngực, rất dịu dàng, không hề nhiễm một chút ham muốn tình dục nào.
Trong lòng Liên Sơ vừa ngọt ngào vừa hơi xấu hổ, sau lại thẹn quá trở thành nổi giận. Cô dùng sức đẩy mạnh anh ngã xuống giường, thở phì phò nói: “Bùi Thù Thành, anh bắt nạt em!”
Thù Thành ngạc nhiên: “Anh bắt nạt em lúc nào hả?”
“Anh…Nhiều ngày như vậy, cũng không chịu hôn em.”
…
Thù Thành lại không nhịn được cười phá lên, Liên Sơ tiếp tục ảo não, bất quá, cô đã mệt đến nỗi không còn hơi sức để mà