pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

nổi giận.
Anh vỗ về tấm lưng đã bị lấm tấm mồ hôi của cô, nhỏ giọng nói: “Vợ à, hôm nay thật cực khổ cho em rồi, nhưng mà, đây thật sự là một việc tốn sức đúng không? Có phải sau này em cũng nên đối xử với anh tốt hơn một chút?”
***
Tình trạng thân thể của Thù Thành khôi phục rất tốt, vài ngày sau, trợ lý Hoàng Việt của anh cũng tới báo cáo lại tình hình điều tra sự việc lần này với anh: “…Kết quả điều tra sơ bộ của tổ điều tra là bởi vì bộ hãm của thang máy tầng hầm mất tác dụng dẫn đến trượt không phanh.”
“Bộ hãm mất tác dụng?” Thù Thành cau mày hỏi: “Thiết bị máy móc quan trọng như thế không phải đều được kiểm tra và tu sửa định kỳ sao?”
Hoàng Việt đáp: “Vấn đề ở chỗ này, thiết bị này mới được mua vào cuối năm ngoái, biên bản kiểm tra định kỳ cũng không quá hoàn chỉnh, không hiểu lý do tại sao lại bỗng nhiên xuất hiện trục trặc như vậy?”
Thù Thành trầm ngâm hỏi: “Nói vậy, rất có thể là do người làm?”
“Đúng vậy, mặc dù không có dấu vết do con người phá hoại một cách rõ ràng nhưng người phụ trách phòng máy của thang máy tầng hầm là Đinh Minh quả thật rất khả nghi, kỹ thuật của anh ta giỏi nhất nhì công ty, không lý nào ngay cả một vấn đề lớn như vậy cũng không phát hiện ra. Tổ điều tra từng gọi anh ta vào nói chuyện, miệng anh ta ngược lại cứng rắn cực kỳ, cứ một mực khẳng định là do bản thân mình sơ suất, đồng ý tiếp nhận xử phạt, lại còn chủ động đưa đơn từ chức. Tôi nghĩ anh ta thực sự có vấn đề, sợ anh ta chạy trốn, tôi mới tìm người theo dõi anh ta.”
Ánh mắt Thù Thành chợt lóe: “Nếu tổ điều tra hỏi không được, vậy để cục cảnh sát tra hỏi anh ta. Cậu giúp tôi liên lạc với phòng cảnh sát điều tra khu vực, tôi sẽ đích thân nói chuyện với bọn họ.
Hoàng Việt gật đầu đáp: “Dạ, tôi sẽ đi làm.”
Anh ta chuẩn bị ra cửa thì Thù Thành đột nhiên gọi lại: “Thôi, chuyện này tạm thời đừng kinh động đến cảnh sát, tự chúng ta biết là được rồi. Cậu tìm người đi xử lý chuyện này, nhớ đừng để lại sơ hở.”
Hoàng Việt hơi ngẩn ra, càng không hiểu nổi vì sao Bùi Thù Thành lại muốn chọn phương pháp xử lý có vẻ phiền toái và mạo hiểm như vậy, nhưng anh ta cũng chỉ vuốt cằm đáp: “Dạ, tôi biết rồi.”
Nói xong, sải bước ra ngoài.
Sau khi Hoàng Việt rời đi, tâm trạng của Thù Thành tệ, theo thói quen lại thò tay tìm thuốc trong túi của mình, sờ mãi không thấy mới nhớ ra là bị Liên Sơ tịch thu hết tất cả rồi.
Đúng lúc Liên Sơ lại bước vào. Nhìn thấy cô, sắc mặt của anh mới hơi dịu lại.
Liên Sơ bước tới sờ sờ chân mày của anh: “Sao sắc mặt của anh lại đăm chiêu ủ dột thế này? Em vừa thấy Hoàng Việt bước ra, có phải việc buôn bán gặp phải phiền toái rồi không?”
Thù Thành kéo cô ngồi xuống, mỉm cười nói: “Không có việc gì?”
Liên Sơ có vẻ không tin: “Có phải anh đang lo lắng sự việc lần này sẽ có ảnh hưởng đối với việc đấu thầu quyền khai thác mỏ quặng? Đừng lo lắng, em đã đọc báo rồi, tất cả đều cho rằng tình huống nguy hiểm lần này đã được phát hiện và xử lý rất kịp thời, còn nói công ty Sở Thịnh cực kỳ chú trọng tới công tác an toàn. Đáng nói hơn là, trong sự kiện lần này, cả chủ tịch và tổng quản lý của công ty Sở Thịnh đều gặp nguy không loạn, thấy biến không sợ hãi, phẩm chất cao thượng, đời sau…”
Thù Thành không nhịn được cắt ngang: “Lời nói buồn nôn như vậy đều là em nghĩ ra chứ gì?”
“Thật sự là viết như vậy mà! Không tin để em lấy anh xem.”
“Vậy là em tốn tiền kêu người ta viết như vậy?”
Liên Sơ nổi đóa: “Cái người này…Đúng vậy đúng vậy đấy, em kêu người ta viết như vậy đấy, tốn một trăm vạn kêu người ta viết anh và người phụ nữ khác thành một cặp kim đồng ngọc nữ, mau trả tiền lại cho em.”
Thù Thành cười vang, ôm cổ của cô kéo gần lại hôn, cô bị mấy sợi râu hai ngày chưa cạo của anh làm nhột, đang muốn nổi giận lại nghe được tiếng thờ dài của anh ở sát tai mình: “Liên Sơ, may mà có em.”
***
Hai ngày sau, Đinh Minh cuối cùng cũng chịu khai thật.
Hoàng Việt nói: “Tổng giám đốc Bùi, quả nhiên là có người mua chuộc anh ta…”
Bùi Thù Thành bất động nói: “Đỉnh Việt.”
Hoàng Việt kinh ngạc: “Ngài đã biết từ trước?”
Thù Thành cười lạnh, thật ra thì chuyện này cũng không có gì là khó đoán. Người có khả năng làm chuyện này nhất chính là đối thủ cạnh tranh đang giành giật quyền khai thác mỏ quặng lần này. Đối chiếu lại danh sách các công ty, có thực lực, có
lá gan, lại có tiền án cũng chỉ có một.
Hoàng Việt nói: "Tổng giám đốc Bùi, xử lý thế nào bây giờ? Có cần báo cảnh sát không? Đinh Minh lấy tiền của Đỉnh Việt mua đất ở Hải Nam, phần còn lại do em vợ anh ta đứng tên gửi ở ngân hàng, chúng ta cũng nắm trong lòng bàn tay rồi. Thì ra là tên tiểu tử kia léng phéng với em vợ anh ta, hai người còn chuẩn bị cao chạy xa bay nữa chứ. Cũng may nhờ chúng ta đến kịp nếu không bọn họ thiếu chút nữa đã bị người ta giết rồi. Tiểu tử kia bị sợ đến mức khai hết cả ra. Tất cả đều do một người quản lý của Đỉnh Việt tên là Lý Dũng đứng ra xử lý, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ khiến Đinh Minh không có cách nào cự tuyệt. Công ty Đỉnh Việt này tôi đã điều tra, trước kia chính là cô