Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

ng ty của mấy kẻ côn đồ, hai giới hắc bạch đều ăn sạch, đã quen làm mưa làm gió ở thành phố B, lần này cư nhiên chạy tới thành phố Đồng giễu võ giương oai, đánh nhầm chủ ý. Tổng giám đốc Bùi, đúng lúc chúng ta có thể lợi dụng sự việc lần này để giải quyết luôn cái đại phiền toái này...."
Thù Thành cắt đứt lời anh ta: "Được rồi, chuyện này trước tiên đè xuống đã." Hoàng Việt sửng sốt: "Cái gì?"
Thù Thành vô cảm nói: "Chuyện này tạm thời cứ để đó, cậu giúp tôi điều tra hành tung của Nhiếp Bá Khôn một chút, nghĩ cách lấy được phương thức liên lạc cá nhân của ông ta."
Hoàng Việt hơi dừng lại một chút, sau đó gật đầu: "Vâng."
Hoàng Việt cáo từ rời đi.
Tiếng bước chân càng lúc càng xa, trong lòng Thù Thành lại càng rối loạn.
Đỉnh Việt, Đỉnh Việt.
Anh hơi mệt, nhắm mắt lại.
__Cha của con lúc còn sống, tên của ông ấy gọi là Nhiếp Bá Khôn... Từ lúc đó, mẹ đã hạ quyết tâm phải dẫn con rời đi, mẹ không thể để con lớn lên trong một hoàn cảnh như vậy. Nếu cứ tiếp tục, lớn len con cũng sẽ trở thành một người đàn ông ma quỷ giống như ông ấy.
__Con muốn đi gặp ông ấy cũng được, chẳng qua là, phải đợi cho đến khi mẹ chết! Đời này, mẹ không muốn có chút quan hệ gì với người kia nữa.
Lời nói của Triệu Như Vân lại xuất hiện bên tai, Thù Thành không nhịn được cười chua xót. Mặc dù anh từng đồng ý với mẹ là sẽ không gặp lại ông ấy, nhưng mà, mọi chuyện đã đến nước này cũng không thể mặc cho mọi chuyện phát triển đến mức phụ tử tương tàn (37).
Người kia có lẽ thật sự là một con người ma quỷ, chỉ là, mặc kệ thế nào, ông ấy vẫn là cha của anh.
***
Tại thành phố A, trong biệt thự của Nhiếp Bá Khôn.
Ngu Minh cười nói với Dạ Nhiên: "Anh, vẫn là anh giỏi nhất, sáng sớm đã lừa gạt lão già kia xuất ngoại, hiện tại tên họ Bùi kia đang tìm hắn khắp nơi đấy."
Dạ Nhiên cũng cười: "Đây không phải là kế hoạch lâu dài, hơn nữa, gã con nuôi của hắn cũng sắp được ra tù, mà tên đó lại không phải là cái đèn cạn dầu (3
***
Thân thể của Thù Thành hồi phục rất tốt, việc công ty cũng không có trở ngại gì, chỉ là vẫn không thể tra được hành tung của Nhiếp Bá Không có lẽ là ra nước ngoài tránh đầu sóng ngọn gió rồi (40).
Trong lòng Thù Thành không biết rõ là mất mác hay thở phào một hơi. Mặc kệ thế nào, một chiêu của Đỉnh Việt lần này không mấy tác dụng, họ chắc chắn không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Liên Sơ lo lắng rất tỉ mỉ, phát hiện tâm trạng của anh không tốt, nói bóng nói gió một hồi cũng không được đành cứng rắn hỏi dồn. Anh vốn dĩ không muốn đem những chuyện phiền muộn này nói cho cô biết nhưng lại không chịu nổi cô bám dai dẳng, không thể làm gì khác hơn là đem chuyện ân oán của ba mươi năm trước nói lại một cách đại khái để cô biết.
Liên Sơ nghe được không khỏi cũng thổn thức hồi lâu, suy nghĩ một hồi nói: "Thù Thành, hai chúng ta đều là người có duyên mỏng với tỉnh cha con, từ nhỏ đã không có cha, hiện tại đột nhiên có thêm một người cha cũng là một loại may mắn. Em nghĩ đây là ông trời cho một cơ hội để bù đắp lại cho anh, cũng là bù đắp lại cho những nuối tiếc cả đời của cha mẹ anh. Thù Thành, anh yên tâm, hai người sẽ được gặp nhau, dì cũng sẽ thông cảm cho anh." 






Yêu Anh Ấy Chính Là Niềm Vinh Hạnh Của Tôi
Chẳng lâu sau, tình trạng vết thương của Thù Thành đã không còn đáng ngại, anh chính thức trở lại đi làm. Hiện tại, công ty ở thành phố Đồng như rắn mất đầu, mà cuộc chiến tranh giành quyền khai thác mỏ quặng cũng đến hồi quan trọng, Thù Thành chưa thể trở lại thành phố A mà phải tiếp tục trụ lại ở thành phố Đồng.
Liên Sơ cũng là một người bận rộn, sau khi thương thế của anh đã lành, cô liền dẫn Khê Đình trở về thành phố A, bắt đầu cuộc sống chỉ có hai người.
Thù Thành khó nhịn được nỗi nhớ nhung, hễ hơi rãnh rỗi một chút lại bay về, cố gắng thuyết phục cô tạm thời gác lại công việc để đến thành phố Đồng cùng anh. Ai biết, anh còn chưa kịp mở miệng đã bị cô đánh đòn phủ đầu: “Bùi Thù Thành, anh có thể quay về, hôm nay đã về thì đừng đi nữa.”
Thù Thành đầu tiên là sửng sốt, sau đó bật cười, ôm lấy cô nói: “Sao vậy, nhớ anh?”
Thù Thành lập tức đông cứng lại, cảm thấy chán nản cực kỳ, vội vã buông cô, nhẹ nhàng giúp cô sửa sang lại quần áo, sau đó áy náy hôn xuống gò má của cô, nói: “Thật xin lỗi, bảo bối, anh thật không ngờ.”
Cô vẫn nghiêm mặt không trả lời.
Thù Thành không thể làm gì khác hơn là nhẹ giọng dỗ cô, mất nửa ngày, cô mới nở nụ cười, giơ chân nhẹ nhàng chà xát nơi cứng rắn vẫn còn nóng hổi của anh, vẻ mặt đào hoa liếc xéo anh: “Vậy nơi này của anh phải làm thế nào?”
Lúc này, Thù Thành coi như đã nhận ra, hóa ra, người phụ nữ này căn bản là cố ý để giày vò anh.
***
Nửa giờ sau, hai người bước ra khỏi phòng làm việc. Thù Thành đột nhiên tiến lên một bước dùng sức nắm chặt tay cô, nói: “Ngày mai nhớ đem tất cả đồ đạc trong phòng làm việc kia đổi hết lại cho anh.”
Sắc mặt Liên Sơ đỏ lên, gạt không ra, đành để cho anh nắm, chống lại ánh mắt thèm thuồng của anh