Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
bước ra khỏi nhà hàng.
Đến bãi đậu xe, vào xe của Liên Sơ, Thù Thành vừa lái xe ra, lập tức có mấy chiếc xe trờ tới.
Liên Sơ lập tức trợn tròn mắt: “Thấy rồi chứ? Nhìn thấy rồi chứ? Anh mau giải quyết hết những người này đi. Nếu không, anh đừng mong trở lại thành phố Đồng.”
Thù Thành bật cười: “Thì ra không muốn anh đi là vì cái này à? Anh còn nghĩ là em không bỏ được anh đấy! Đồ không có lương tâm!”
Liên Sơ nói: “Anh đừng có xía vào việc em có hay không có lương tâm, trước tiên đuổi hết những người này cho em, em bị họ làm cho phát điên rồi. Bùi lão đại, anh cũng đừng quá đáng!”
Thù Thành công nhận, anh quả thật là hơi quá phận.
Lúc trước, vì lo lắng cho sự an toàn của Liên Sơ, anh sẽ bố trí một hai người theo để bảo vệ cô từ xa. Dù sao thì có cũng như không, không ảnh hưởng tới cô làm việc, cô tựa hồ cũng coi là không nhìn thấy. Nhưng giờ ngược lại, kể từ lúc anh đến thành phố Đồng, người đi theo bảo vệ cô từ một hai người đã biến thành hai chục người, từ lén lút trực tiếp biến thành quang minh chính đại. Hiện tại, ai cũng biết cô cả ngày mang theo một dàn vệ sĩ hùng hậu để đi làm.
Nhìn vẻ mặt phẫn uất của Liên Sơ, trong lòng Thù Thành hơi áy náy, nhưng mà anh cũng hết cách rồi. Mặc dù đã lâu không có tin tức của Dạ Nhiên, nhưng ngộ nhỡ hắn còn chưa chết, ngộ nhỡ hắn lại thừa dịp anh không có mặt làm ra chuyện gì…Thù Thành không có can đảm gánh vác sự mạo hiểm này.
Thù Thành do dự một lát, lại nói: “Hay là thế này, em theo anh về thành phố Đồng, nếu anh tự mình bảo vệ em sẽ không cần đến nhiều người như vậy.”
Liên Sơ lườm anh: “Về thành phố Đồng vậy ở đây phải làm thế nào? Chúng ta trứng chim không thể đặt cùng một giỏ, ngộ nhỡ công ty Sở Thịnh sụp đổ không phải chúng ta còn phải dựa vào nhà hàng Hạnh Vũ Nam để nuôi sống cả gia đình sao?”
Thù Thành im lặng.
Liên Sơ thừa dịp nói: “Em nghĩ là anh nên trở về thành phố A mới phải, anh vừa tiếp nhận công ty của Lâm Trí, còn rất nhiều việc phải làm. Hiện tại, việc quan trọng nhất ở thành phố Đồng không phải là chuyện đấu thầu để lấy được quyền khai thác mỏ quặng ư? Thật không biết tại sao anh phải lo lắng nhiều như vậy, tình thế rất rõ ràng, nếu không phải Sở Thịnh lấy được thì chính là Đỉnh Việt lấy được. Sở Thịnh lấy được là của anh, Đỉnh Việt lấy được đến lúc nhận tổ quy tông cũng sẽ là của anh, không biết anh tổn thất gì? Tự dưng phí hoài tinh lực!”
Suy nghĩ của phụ nữ thật đúng là khác hẳn với đàn ông, thói quen của Thù Thành là bất cứ việc gì cũng luôn luôn tự mình thực hiện, nắm giữ trong lòng bàn tay,. Anh chưa từng nghĩ tới phải dựa vào cái gọi là “nhận tổ quy tông” gì đó để lấy được quyền khai thác mỏ, ý tưởng của Liên Sơ đúng thật là một con đường tắt. Nhưng mà, anh không thể không thừa nhận ý tưởng của anh và cô có lại chung một điểm: hiện tại, điều quan trọng nhất chính là tìm được Nhiếp Bá Khôn chứ không phải tranh giành với Đỉnh Việt. Sở Thịnh chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là đủ rồi, những mánh khóe đặc biệt khác thôi thì cứ bỏ đi.
Anh khẽ mỉm cười: “Đợi anh bố trí được người thích hợp phụ trách công việc bên đó xong sẽ trở về.”
Liên Sơ giật mình: “Bố trí người? Không phải đã có Tống Ca? Còn bố trí ai vào đây nữa?”
Nét mặt tươi cười của Thù Thành thoáng ngưng lại: “Anh cảm thấy cô ấy không còn thích hợp để tiếp tục ở lại công ty nữa.”
Liên Sơ định hỏi tại sao, sau một khắc liền hiểu được: Tống Ca không phải là không thích hợp ở lại công ty mà là không thích hợp ở lại bên cạnh anh.
Cô thầm thở dài một hơi, cũng không biết phải nói cái gì cho phải. Mặc dù, đối với cô mà nói, sự tồn tại của Tống Ca cũng không phải là chuyện vui vẻ gì, nhưng nhất thời lại không nhịn được khẽ lung lay.
Một người phụ nữ gần 30 tuổi đau khổ chờ đợi một tình yêu vô vọng, ngay cả sự nghiệp mà cô ấy đã dốc lòng phấn đấu cũng không còn nữa, khác nào bỏ hết tuổi thanh xuân lại không thu hoạch được gì. Thật sự là quá tàn khốc.
Liên Sơ biết Thù Thành cũng không hề nghĩ sẽ đi đến bước này, anh vẫn muốn Tống ca có thể từ bỏ ý nghĩ và hy vọng của mình, từ từ bước ra. Dù sao, đối với anh mà nói, Tống ca không chỉ là một thuộc hạ mà còn là một người bạn đã từng chung hoạn nạn. Nhưng bây giờ, có lẽ không có khả năng.
Cô trầm mặc hồi lâu, nói: “Thù Thành, em nói thế này có lẽ là rất tàn nhẫn, nhưng mà, sa thải cô ấy đúng là lựa chọn sáng suốt nhất. Cô ấy ở lại chỉ có thể càng lún sâu, có người phụ nữ nào chờ đợi bên cạnh anh mà có thể thay lòng đổi dạ? Tuyệt đối không có khả năng!”
Anh bẻ tay lái dừng xe lại ven đường, quay đầu lại nhìn cô: “Liên Sơ, đây là lời nói thật?”
Ánh mắt của cô nhìn anh có thể làm cho người ta chói mắt, cô trả lời: “Đúng vậy, em yêu anh, ngày càng yêu.”
***
Vài ngày sau, Tống Ca trở lại công ty. Cô đi tới phòng làm việc của chủ tịch, gặp Thù Thành, hai người đều giữ vẻ trầm mặc.
Thù Thành nhã nhặn nói: “Thân thể cô thế nào? Khôi phục lại rồi chứ?”
Tống Ca gật đầu đáp: “Vâng.”
“Ngồi xuống hãy nói.”
Tống Ca ngồi xuống, dừng một chút lại nói: “Tổng giám đốc Bùi, thật xin lỗ