Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.
ng đi, tiếng chim nhỏ hót líu lo trên cành, hai bên đường mọc đầy những bông hoa dại, một con bọ rùa chậm rãi bò trên một chiếc lá xanh mơn mởn, Khê Đình ngồi xổm truwos mặt nó, đếm trên lưng nó xem rốt cuộc có mấy vì sao. Đột nhiên, có một bàn tay ở bên cạnh vươn ra bắt nó nắm trong lòng bàn tay.di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m
Khê Đình nhảy dựng lên: “Dì Liên Sơ, sao dì lại bắt nó? Cháu muốn nhìn.”
Liên Sơ mở hai tay, chỉ thấy con vật nhỏ kia nằm trong lòng bàn tay không động đậy.
Vẻ mặt Khê Đình như muốn khóc: “Dì bóp chết nó rồi hả?”
Liên Sơ khẽ mỉm cười, ném con bọ rùa nhro vào trong bui cỏ, nó bất chợt đập cánh ông ông rồi bay đi mất.
Khê Đình há miệng, Liên Sơ lại cười nói: “Bọ rùa thất tinh là loài bọ rùa giảo hoạt nhất, nó có một tuyệt chiêu lớn nhất chính là giả chết.”
Khê Đình thở dài nói: “A, ra là như vậy, dì nói cho cháu biết còn gì khác nữa không.”
“Việc này…Chúng ta đuổi theo chú Bùi, dì sẽ nói cho cháu biết nhé.”
Vì vậy, hai người lại chạy nhanh về phía trước.
Cách đó không xa, trogn một chiếc xe bình thường, Dạ Nhiên nói với Ngu Nhan: “Chị không muốn xuống nhìn một chút sao? Dù sao bọn họ cũng không biết chị.”
Ngu Nhan ngây ngốc nhìn theo bóng lưng của hai người, qua một hồi lâu mới lắc đầu nói: “Không, dáng vẻ của chị bây giờ sợ rằng sẽ hù con bé sợ.”
Dạ Nhiên khẽ thở dài, nói: “Đừng gấp, sẽ quen dần thôi. Sớm muộn gì em cũng đưa được Khê Đình trở về sống cùng với chúng ta.”
Phía trước, Khê Đình đã bất động, thở gáp nói: “Dì Liên Sơ, cháu chạy hết nổi rồi.”
Liên Sơ suy nghĩ một chút, ngồi xổm xuống: “Thôi vậy, cõng cháu để huấn luyện chịu đựng sức nặng cũng được lắm.”
Nói xong, cô cõng Khê Đình lên, mỉm cười sải bước chạy nhanh về phía trước.
Từ xa, Ngu Nhan nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ không ngừng nhảy nhót, cảnh tượng trước mắt từ từ mơ hồ.
“…Không, như vậy cũng tốt, đây chính là cuộc sống mà chị muốn Khê Đình được trải qua. Điều quan trọng nhất trong cuộc đời của một bé gái chính là sạch sẽ, nếu để con bé theo chị, chị không làm được.” Cô chậm rãi nhắc lại một lần: “Như vậy cũng tốt.”
Dạ Nhiên cười lạnh nói: “Chị, chị đã trải qua nhiều chuyện như vậy sao vẫn còn ngây thơ vậy nhỉ? Chị cho rằng ngoài em ra còn ai có thể đối xử tốt với con bé được chứ? Chị muốn tạo cho con bé có một hoàn cảnh trong sạch, cho nên vừa sinh nó ra đã dùng trăm phương ngàn kế tìm một gai đình có điều kiện phù hợp. Hai vợ chồng đó đều là giáo viên, dòng dõi thư hương. Nhưng kết quả thế nào?dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com. Ban đầu cũng không tệ, chỉ là, sau một năm bọn họ phát hiện Khê Đình bị bệnh máu trắng bẩm sinh, bọn họ liền quay ngoắt 180 độ. Chờ em tìm được Khê Đình thì bọn họ đã bỏ qua trị liệu chờ con bé chết.”
Sắc mặt Ngu Nhan lập tức tái xanh: “Cậu nói cái gì? Khê Đình con bé…”
Dạ Nhiên nói: “Đúng vậy, Khê Đình có thể không có khả năng sống được đến lúc trưởng thành.”
Sắc mặt Ngu Nhan trở nên trắng bệch nhưu tờ giấy, ánh mắt không ngừng run rẩy.
Dạ Nhiên nói tiếp: “Bây giờ bọn họ đối xử với Khê Đình cũng không tệ, nhưng nếu bọn họ có con của mình thì sao? Hơn nữa, lúc Khê Đình lớn thêm một chút còn phải có người thân ghép tủy, cho nên, con bé phải trở lại bên cạnh chúng ta…Chị, Khê Đình rất cần chị.”
Sâu Trong Kí Ức
Một ngày kia, Thù Thành xử lý xong toàn bộ công việc chất đống của mình đã là bảy giờ tối. Anh cử động động cánh tay cứng ngắc của mình một chút, cầm di động trên bàn lên bắt đầu gọi điện cho Liên Sơ.
Bên kia điện thoại, Liên Sơ còn đang tất bật trong phòng bếp, tiếp điện thoại không nhịn được nói vài câu đã muốn cúp: “Xong chưa, em cúp điện thoại, xương cá đang chờ em thả nó vào nồi đấy.”
Thù Thành nở nụ cười: “Canh cá à, xem ra hôm nay anh lại có lộc ăn.”
Liên Sơ khẽ hừ một tiếng: “Anh về nhà sớm một chút, về trễ không để phần lại cho anh.”
Người đàn ông đó ngẩng đầu lên, vành nón hạ xuống lộ ra một gương mặt tiều tụy nhưng không kém phần cao ngạo. Hắn trầm giọng nói: “Bùi tiên sinh, tôi có việc muốn cùng anh nói chuyện một chút, chắc là anh sẽ thấy cực kỳ hứng thú…”
Thù Thành cắt ngang lời hắn: “Hàn Đông.”
Gương mặt Hàn Đông nhất thời biến sắc: “Anh biết tôi?”
Thù Thành khẽ mỉm cười: “Đương nhiên biết, bây giờ ở thành phố A, anh là nhân vật mà cả hai giới hắc bạch chạm tay vào có thể bỏng.”
Quả thật là chạm ty vào có thể bỏng, tội phạm truy nã chạm tay vào có thể bỏng.
Sắc mặt Hàn Đông chợt cứng đờ, hơi khàn giọng nói: “Nếu Bùi tiên sinh đã biết rõ ràng như vậy, chắc hẳn cũng biết tôi tìm anh là vì cái gì.”
Đôi mắt y hệt hố sâu lạnh lẽo của Thù Thành hơi trầm xuống, trấn định nói: “Đây không phải là chỗ để nói chuyện, chúng ta chuyển sang chỗ khác rồi nói.”
Thù Thành dừng xe lại ở đầu một con hẻm khác, Hàn Đông cảnh giác liếc nhìn xung quanh một chút, nhanh chóng bước lên xe.
Thù Thành nhìn chân trái cứng đờ của hắn, hỏi: “Trên người anh có thương tích.”
Hàn Đông hơi sững sờ: “Đúng vậy.”di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m
Thù Thành c