Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ời bạn cũ này thế nào?"
"Họ Dạ, mày đừng quá đắc ý." Hàn Đông mở miệng nói, giọng nói thô rát khó nghe: "Mày muốn mạng của tao cũng chẳng sao cả, dù sao cũng có tình nhân của mày chôn cùng."
Ý lạnh trong mắt Dạ Nhiên càng mãnh liệt. Hàn Đông thấy phản ứng của hắn nở nụ cười, tiếp tục nói: "Mày muốn giết tao, rất nhanh sẽ có người đi tới đồn cảnh sát, đem chuyện trên thuyền năm đó tiết lộ ra ngoài."
"Ầm" một tiếng, Dạ Nhiên đập cái đầu của hắn xuống mặt đất đầy nước, máu chảy đầu rơi, sau đó lại điềm nhiên nói: "Con mẹ nó dám gạt tao! Không phải nghe nói tao chết mày mới dám to gan lớn mật lộ diện sao? Mày kịp lưu lại được đường lui? Còn nữa, mày nói báo cảnh sát thì báo cảnh sát? Mày là nhân chứng duy nhất còn lại cũng chết, báo cảnh sát có mẹ nó dùng cái rắm?"
Máu từ lông mày của Hàn Đông chảy dọc xuống, nét mặt dữ tợn. Hắn cười lạnh nói: "Đúng vậy, là tao gạt mày, báo cảnh sát cũng vô dụng. Nếu không, mày hãy giết tao, lấy tính mạng của Kỳ Liên Sơ đánh cuộc một keo? Hừ, mày có lá gan đó sao? Đó không phải là tâm cân bảo bối của mày sao, chỉ cần đụng một tý cũng coi như lấy mạng của mày rồi."
Đôi mắt Dạ Nhiên trầm lại, nhìn hắn, ánh mắt tĩnh lặng cực kỳ. Đột nhiên, hắn nở nụ cười, nói: "Đúng vậy, tao không có lá gan đó. Được rồi, tao không thể giết được mày, vậy thì chúng ta chậm rãi chơi đùa một chút, năm đó không phải mày tự tay đánh gãy tay chân của tao sao? Hôm nay chúng ta cũng bắt đầu từ chỗ này."
Hắn cầm dao găm, đầu dao đâm thẳng vào cổ tay Hàn Đông từ từ khuấy động. Hàn Đông đau đớn đến nỗi chảy mồ hôi lạnh, Dạ Nhiên thong thả nói: "Nói thử xem,mày còn tố cáo việc đó cho những ai?"
"Hắn còn nói cho tôi biết."
Đột nhiên, một giọng nữ rõ ràng vang lên thật cao, ai đó đẩy cửa đi vào.
Tất cả mọi người có mặt trong kho hàng đều cả kinh, lập tức rút súng đề phòng. Sau đó, nhìn thấy người tới, mọi người mới buông lỏng súng thả về. Đi vào là một nam một nữ: nam chính là đàn em của Dạ Nhiên - Ngu Minh.
Ánh mắt Dạ Nhiên và Hàn Đông chỉ gắt gao dán chặt vào người phụ nữ vừa tới. Người phụ nữ ấy vóc dáng thướt tha, gương mặt lại đầy sẹo. Hàn Đông trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm cô, cô lại chỉ im lặng nhìn Dạ Nhiên, dịu dàng gọi: "A Nhiên."
Ánh mắt Dạ Nhiên chớp động, vội vã buông Hàn Đông chạy tới: "Chị.."
Lời nói ra một nửa chợt mắc lại trong miệng, người phụ nữ ấy chợt rút súng dí vào trán của Dạ Nhiên.
Nét mặt mọi người biến sắc, Ngu Minh kinh hãi kêu lên: "Chị, chị làm cái gì vậy?"
Ngu Nhan bình tĩnh nói: "Thả hắn đi."
Dạ Nhiên nhìn cô chằm chằm, nói: "Hẳn là không nổ súng."
Ngu Nhan lộ vẻ sầu thảm, cười nói: "Đúng vậy." Nói xong, cô quay họng súng lại nhắm ngay mình.
Sắc mặt Dạ Nhiên khẽ biến.
Giọt nước mắt trong mắt của Ngu Nhan chớp động: "A Nhiên, van cầu em, thả hắn một lần đi."
Dạ Nhiên nhìn cô chằm chằm: "Tại sao?"
"Bởi vì...Hắn là cha của Khê Đình."
Khê Đình là con gái của Ngu Nhan, vừa sinh ra đã được nuôi ở nhà người khác, không ai biết cha của cô bé là ai, thật không ngờ lại chính là hắn.
____________
(43) Thân bất do kỉ: là một thành ngữ chỉ những việc trong cuộc sống mặc dù là của bản thân nhưng bản thân lại vô lực, không kiểm soát được, không còn cách nào khác.
(44) Thẩm phán: Thẩm vấn và xét xử.
Vô Đề
Bên trong kho để hàng hóa không một tiếng động, Hàn Đông ngẩng đầu, ánh mắt cực kỳ khó hiểu nhìn một màn xảy ra trước mặt này.
Chỉ thấy Ngu Nhan cầu xin: “A Nhiên, bỏ qua hắn đi, tôi chỉ cầu xin cậu lần này.”
Dạ Nhiên không trả lời, vẻ mặt không chút gợn sóng, cứ như vậy thờ ơ hờ hững đứng tại chỗ đó. Không ai biết anh nghĩ cái gì, cũng không ai biết một giây kế tiếp anh sẽ làm gì.
Ngu Nhan cắn răng nói: Hàn Đông, anh đi đi, đừng gây chuyện nữa, cũng đừng có trở về nữa.”
Dạ Nhiên nâng súng, bắn một phát vào đùi hắn, Hàn Đông khuỵu gối quỳ trên đất.
Ngu Nhan biến sắc, “A Nhiên ___”, cô theo bản năng muốn chạy tới.
“Bụp” một tiếng, Dạ Nhiên lại bắn thêm một phát xuyên vào bả vai của Hàn Đông, lạnh lùng nói: “Nếu còn bước qua anh liền bắn chết hắn.”
Ngu Nhan không tự chủ ngừng lại, Ngu Minh chớp lấy cơ hội tiến lên đoạt súng của cô lại, giữ chặt cô. Ngu Nhan dàn dụa nước mắt nói: “A Nhiên, cầu xin cậu.”
Họng súng đen ngòm dí chặt trên trán Hàn Đông, đỉnh kim loại phía trước cứa rách da mặt, đầu của hắn từ từ bị kéo lên, đập vào mắt hắn chính là một đôi mắt còn lạnh lẽo, u tối hơn cả họng súng màu đen.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn
“Hàn Đông, hai phát súng này coi như mày trả tao, một phát tao còn lưu lại. Hôm nay, chị tao đã lấy tính mạng của mình ra bảo vệ, tao sẽ để lại cho mày một con đường sống. Nhưng mà, mày nhớ rõ cho tao, nếu như mày còn làm ra chuyện đáng chết nào nữa, mày và chị ấy, một người tao cũng chẳng bỏ qua.”
Hàn Đông sắc mặt tái xanh nhìn Dạ Nhiên, một lát sau quay đầu lại nhìn Ngu Nhan, cắn răng vật lộn đứng dậy, lê từng bước đi tới phía cửa chính của kho hàng.
Mọi người im lặng nhìn hắn bước từng bước