Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
nói: “Có vấn đề thì nhớ gọi điện cho anh.”
Liên Sơ nói: “Dong dài.”
Thù Thành cười bất đắc dĩ rời đi.
Nhìn bóng xe đi xa, nụ cười trên mặt Liên Sơ từ từ thu lạ.
***
Thù Thành chạy xe đến nửa đường, đột nhiên chuyển tay lái quay đầu xe lại.
Anh hiểu rõ tính cách của Liên Sơ, cô nhất định sẽ không bởi vì hơi đau bụng một chút mà nghỉ làm. Anh luôn cảm thấy có gì đó không được thích hợp.
Anh lái xe trở về biệt thự, do dự một chút mới quyết định đậu xe lại bên ngoài, một mình đi vào bằng lối cửa sau.
Khắp trong biệt thự là một mảnh an tĩnh, tĩnh mịch tựa như không người. Nhưng mà, xe của cô vẫn đậu ở dưới, cô cũng không ra ngoài từ đây.
Anh chậm rãi bước lên lầu hai, bước chân giẫm trên tấm thảm sàn tinh mịn, không một tiếng động. Cửa phòng ngủ được mở ra, cô nằm trên giường, dùng chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt thêu tên của anh đắp lên người. Chiếc áo màu xanh bạc màu vì sương gió kết hợp với bộ quần áo của cô, cô an tĩnh như là đã ngủ thiếp đi.diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn
Đây sẽ là một hình ảnh dịu dàng tốt đẹp, nếu không phải chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt trên người cô ấy tự động khẽ run ___ cô nằm đó khóc.
Vợ của anh, người vợ luôn luôn cười lúm đồng tiền rực rỡ, người vợ phóng khoáng tự nhiên như vầng trăng sáng, như gió trong veo, người vợ luôn mang đến cho anh nụ cười ấm áp và vui vẻ ấy lại đơn độc núp mình trong bộ quần áo của anh vụng trộm khóc thầm.
Nước mắt của cô cuồn cuộn chảy xuống không một tiếng động. Chiếc áo mang theo hơi thở ánh nắng mặt trời của anh cực kỳ ấm áp. Ngày ấy, cô cũng từng như vậy, mặc áo của anh đơn độc vùng vẫy trong từng cơn ác mộng giống như địa ngục. Khu rừng nhiệt đới đầy lang hổ rình mồi đó, con thuyền lẻ loi phủ đầy sát khí đó, dòng sông lạnh lẽo đến thấu xương đó…Chỉ có chiếc áo này bảo vệ cô, bảo vệ tâm huyết và chút nhiệt độ cuối cùng của cơ thể cô, để cô gan dạ, làm cô phẫn nộ, cũng khiến cô trở nên quyết tuyệt hơn. Nhưng giờ phút này, chiếc áo ấm áp này lại khiến cô khổ sở như vậy, khó chịu và yếu ớt đến như vậy.
Cô rốt cuộc cũng không nhịn được cảm giác nghẹn ngào đến hít thở không thông, những rối rắm và sợ hãi tràn ra cổ họng theo tiếng khóc nghẹn ngào…Đột nhiên, một bàn tay lớn cách một lớp y phục lặng lẽ đặt vào trán của cô. Trong giây lát khi mở mắt ra, nhịp tim và cả hô hấp của cô đều nhất thời ngưng lại
Anh chậm rãi, kéo chiếc áo kia trượt xuống từng chút một, ánh mắt hai người không chút che đậy đối mặt nhau.
Nét mặt Thù Thành lạnh như băng nhưng ánh mắt của anh lại nóng rực khiến cho người ta cảm thấy run rẩy. Anh khẽ hỏi: “Liên Sơ, nói cho anh biết, có chuyện gì mà em lại không thể nói với anh, chỉ có thể nằm đây ôm áo của anh khóc?”
Liên Sơ cuộn tròn thân thể khóc thất thanh. Trái tim Thù Thành đau như cắt, dứt khoát kéo cô dậy ôm vào trong ngực: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Nói cho anh biết.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mềm yếu: “Thù Thành, anh cũng đọc báo ngày hôm nay rồi phải không? Tại một con sông ở vùng lân cận của thành phố B vừa vớt được một chiếc thuyền đắm, trên đó có 8 hài cốt không đầy đủ bộ phận…Những người đó, đều là em giết.”
Bí Mật
Trong phòng yên tĩnh hồi lâu, Thù Thành ổn định lại tinh thần, giọng nói bình tĩnh: “Đừng lo lắng, đừng sợ gì cả. Nói cho anh biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”
Một dòng nhiệt nóng chứa đầy chua xót lập tức xông tới cổ họng của cô, giờ đây, tâm trạng của cô khó nói thành lời. Một hòn đá bự vẫn đè trong ngực bị đẩy ra, cô lại càng muốn khóc.
Cô hít một hơi, cố gắng đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, từ từ nói ra chuyện năm đó.
Theo từng lời kể của cô, ánh mắt Thù Thành càng lúc càng trở nên âm trầm và thâm thúy. Anh vẫn biết, chuyện đêm đó nhất định không hề đơn giản, thật không nghĩ đến lại hung ác, nguy hiểm và phức tạp như vậy. Lúc trước, Liên Sơ chỉ nói một cách ngắn gọn về chuyện đêm đó với anh, anh cũng muốn hỏi tường tận hơn, nhưng anh biết, đó là cả một đêm đồng sinh cộng tử giữa cô và Dạ Nhiên, ở đáy lòng anh, anh cực kỳ kháng cự hiểu rõ ngay vào lúc đó. Anh rất hối hận vì đã để cô một mình gánh ở trên lưng một gánh nặng trong khoảng thời gian dài như vậy.
Thù Thành chậm rãi cắn răng, qua hồi lâu, noi: "Được, chúng ta không đi. Em nói lại chuyện đêm đó thêm một lần nữa, không được bỏ sót một chi tiết nào. Hôm đó, từ trên thuyền xuống, ngoài em và Dạ Nhiên còn ai khác nữa không?"
Liên Sơ ngừng lại một chút, trả lời: "Còn có Hàn Đông."
***
Phía Tây thành phố, tại một kho hàng bỏ hoang.
Một người đàn ông vết thương chằng chịt như tượng gỗ đứt dây bị ném nằm trên mặt đất. Dạ Nhiên bước tới xốc đầu của hắn lên, vui vẻ cười: "Hàn Đông, đã lâu không gặp."
Trong đôi mắt sưng tấy của Hàn Đông dấy lên một ngọn lửa mãnh liệt, cắn răng trầm mặc không nói.
Ý cười trong mắt Dạ Nhiên cực kỳ thanh nhã: "Sao lại kinh ngạc như vậy? Có phải gặp được tôi rất vui? Hôm nay vừa đúng gặp được tôi sau nhiều ngày đêm nhung nhớ. Hàn Đông, nói thử xem tôi nên gọi ngư