Tác giả: Thư Dứu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.
heo mấy đồng bạn ở đằng sau mình.
Yểu Nhiên kinh ngạc trợn tròn mắt, làm như không biết người trước mặt này là ai.
Từ khi biết Kỷ Ngân Tĩnh, lúc nào cũng thấy cô khéo léo hiền thục, ra dáng tiểu thư nhà giàu, trừ cặp mắt tương tự với Kỷ Ngân Viễn, Yểu Nhiên không thấy họ còn điểm nào giống nhau nữa.
Nhưng, giờ xem ra.......
Hai người này rõ ràng đều trâu bò như nhau, mà khả năng diễn xuất cũng tốt bằng nhau!
“Chạy mau.”
Nhân thời gian mấy người kia bị lăn xuống, Kỷ Ngân Tĩnh khẽ quát một tiếng. Nháy mắt Yểu Nhiên hồi hồn, tiếp tục chạy nhanh lên trên.
Mấy người áo đen kia không ngừng xông lên, đều bị Kỷ Ngân Tĩnh ngăn lại hết.
Lầu ba, lầu bốn, lầu năm.... ......
Yểu Nhiên chạy hổn hển, cũng không có thời gian mà cảm thán leo cầu thang cực khổ, chỉ có thể không ngừng tự nhủ,di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. phải nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa, mặc dù Ngân Tĩnh đánh rất tốt, nhưng cả một đống đàn ông thế kia, còn đều do Thư Yểu Ninh tự mình bồi dưỡng, cô không nghĩ Kỷ Ngân Tĩnh có thể chống đỡ được lâu.
Cho nên, càng phải nhanh hơn nữa, chỉ cần tìm được ông nội Kỷ là có thể giúp Ngân Tĩnh rồi!
Lầu sáu.... ......
Ngoặt qua chỗ rẽ cầu thang, Yểu Nhiên vừa thấy bảng lầu trên tường thì nở nụ cười thoải mái, sắp tới rồi, sắp tới rồi!
Vậy mà, một loạt tiếng bước chân chậm rì rì truyền đến, đánh nát vui mừng trong lòng cô.
Mặt cô cương lại, lòng căng thẳng, đây là phản ứng tự nhiên của thân thể khi gặp nguy hiểm.
Là ai.... ....
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cũng càng ngày càng rõ, từng bước, từng bước tiến đến gần cô.
Là ai.... ......
Bước chân kia tiếng một bước, cô liền không tự chủ được mà lùi về sau một bước, dần dần thành tiến một bước lùi hai bước, rồi lùi ba bước, tốc độ lùi của cô càng ngày càng mau, cuối cùng là hoảng hốt chạy bừa xuống, bất cẩn ngã văng vào cánh cửa bên cạnh cầu thang.
Cùng lúc đó, chủ nhân của tiếng bước chân cũng xuất hiện trong tầm mắt cô.
Chiếc kính đen lớn khủng bố cơ hồ che hết một nửa gương mặt anh ta, mắt anh ta như mắt chim ưng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa cạnh cầu thang.
“Yểu Nhiên?” Diệp Tống Tống vừa ra khỏi phòng bệnh thì gặp Yểu Nhiên đang vẻ mặt hốt hoảng mở cửa thông từ cầu thang vào, kinh ngạc hỏi, vì kể từ ngày Yểu Nhiên theo Kỷ Ngân Viễn đi, Diệp Tống Tống chưa gặp lại cô lần nào nữa.
Nhưng vẻ mặt Yểu Nhiên hiện giờ.... ..... là sao đây?
Diệp Tống Tống khép bệnh án lại, đi tới chỗ Yểu Nhiên.
“Yểu Nhiên.......”
“Tống Tống cứu mạng!”
Biến.... ... Biến thái?!
Mày Diệp Tống Tống càng nhíu chặt, cái cậu này, quả nhiên luôn chọc phải những người ‘không bình thường’!
Chỉ chốc lát, người đàn ông áo đen kia đã đến, nhìn lướt qua Diệp Tống Tống một cái, sau đó không nói một lời, trực tiếp đưa tay túm lấy Yểu Nhiên.
Yểu Nhiên nhanh nhẹn né qua phía bên kia của Diệp Tống Tống.
Đồng thời, Diệp Tống Tống nổi giận, cầm bệnh án đập thẳng vào tay người đàn ông kia, “Anh làm gì đó?”
Diệp Tống Tống vừa nói vừa nhanh tay mở cửa phòng bệnh bên cạnh, đẩy Yểu Nhiên vào.
“Tống Tống.... ....” Cửa phòng bệnh ngăn mất tiếng kêu của Yểu Nhiên.
Diệp Tống Tống lạnh lùng nói, “Tôi không biết anh là ai, nhưng nơi này là bệnh viện, cấm gây ồn ào.”
Từ cử chỉ của anh ta có thể nhìn ra được, anh ta không chỉ đơn giản là biến thái như lời Yểu Nhiên nói, nhưng mặc kệ anh ta là ai, muốn động đến bạn của Diệp Tống Tống cô, không có cửa đâu!
Người đàn ông áo đen liếc Diệp Tống Tống một cái, lách người muốn tiến vào phòng bệnh, nhưng đã bị Diệp Tống Tống ngăn lại.
“Tránh ra.”
Diệp Tống Tống không hề nhúc nhích.
Có lẽ cục diện bế tắc này sẽ chẳng kéo dài được bao lâu, nếu người đàn ông này chân chính ra tay, lúc đó sợ là mười Diệp Tống Tống cũng không ngăn được. Nhưng anh ta không làm vậy, cũng không định làm như vậy.
Nguyên nhân chính là vì, nơi đây là bệnh viện đa khoa của thành phố S, là nơi Tổng tư lệnh quân khu thành phố B dưỡng thương.
Trước khi đi, Thư Yểu Ninh đã dặn bọn họ, đi bắt Thư Yểu Nhiên nhưng ngàn vạn lần không kinh động đến tư lệnh Kỷ,di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. mặc kệ là vì lý do gì, chuyện như vậy nếu để cấp trên biết, hậu quả không ai lường được.
Nhưng Diệp Tống Tống cũng không biết điều này, vừa lạnh lùng liếc người đàn ông trước mặt, vừa thầm nghĩ thật nhanh phương pháp xử lý.
Tại sao Yểu Nhiên lại chọc tới người này, Diệp Tống không cần biết, nhưng nếu lúc này mà để Yểu Nhiên rơi vào nguy hiểm, cả đời cô cũng sẽ không tha thứ cho mình.
“Bác sĩ Diệp?”
Một giọng nam mang chút khẩn trương truyền đến, nhưng Diệp Tống Tống không dám lơ là, ngay cả quay đầu lại xác nhận xem người đến là ai cô cũng không dám, chỉ sợ vừa lơ mắt đi, người áo đen này sẽ bắt Yểu Nhiên đi mất.
Có hai bác sĩ mặc áo blouse trắng đang chạy đến, sau lưng dẫn theo không ít bảo vệ.
Người đàn ông vừa gọi có thân hình cực kỳ cao lớn, một đầu tóc vàng sáng, khuôn mặt cũng không giống người châu Á.
Anh ta vọt đến bên cạnh Diệp Tống