Tác giả: Thư Dứu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
c Thiếu Liên cười khổ, “Không nói không được à?”
Yểu Nhiên trợn tròn mắt, giơ khuỷu tay thúc nhẹ Mục Thiếu Liên một cái, “Nói nhanh lên!”
Một người đàn ông cao lớn mà cứ luôn lải nhải!
“... ... Anh sẽ không để Tống Quân chết một cách vô ích,” Mục Thiếu Liên khẽ cúi đầu, trong mắt xẹt qua vẻ hung ác mơ hồ, nhưng vẫn không thoát khỏi mắt Yểu Nhiên, “Tuyệt đối không!”
Mấy chữ cuối vang cao cộng thêm ý nghĩa của nó đập vào tai Yểu Nhiên, chẳng khác nào bom nguyên tử nổ tung.
“Mục Thiếu Liên, anh có biết mình đang nói gì hay không?”
Mục Thiếu Liên thấy vẻ mặt khiếp sợ khó tin của Yểu Nhiên, chỉ thản nhiên nói, “Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta về thôi.” Dứt lời, Mục Thiếu Liên xoay người, ung dung bước đi.
Yểu Nhiên đứng dậy theo, khiến túi bánh ngọt để trên gối cô bị lăn xuống đất. Chiếc bánh vốn được trang trí đáng yêu, giờ nhìn chẳng khác gì mặt hề.
“Mục Thiếu Liên.......”
Cô kêu một tiếng, nhưng không cách nào nói cho hết lời.
Anh ta muốn làm gì.... ...... Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?!
Cô có thể cảm thấy tim mình đang run rẩy, đập rất nhanh, rõ ràng đáp án đang ở trong tầm tay, nhưng cô lại từ chối nghĩ sâu thêm, vì đáp án....... Có thể sẽ quá sức chịu đựng của cô.
Mục Thiếu Liên làm bộ không nghe thấy tiếng kêu của Yểu Nhiên tiếp tục bước đi. Đây là lần đầu tiên Mục Thiếu Liên không đáp lại tiếng kêu của cô, nhưng cô lại không thể nào tức giận được, thậm chí ngay cả lớn tiếng chất vấn cũng không dám.
Rất nhanh Mục Thiếu Liên đã biến mất khỏi tầm mắt Yểu Nhiên, nhưng cô vẫn đứng đó ngơ ngác.
Trong bụi cây, tư lệnh Kỷ kéo ống dòm xuống, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.
Thành phố S.
Trường Đại học Quốc Phòng.
“Một hai một, một hai một.”
“Nhìn sang phải. Nghiêm. Nghỉ.”
Dưới nắng hè, trong sân huấn luyện, các sinh viên mới đang tập nghi thức quân đội, khí thế ngất trời. Đây là trường đào tạo ra những sĩ quan ưu tú nhất trong giới quân sự, cho nên những người tới đây làm huấn luyện viên cho sinh viên không người nào không là nhân tài trong nhân tài.
Yểu Nhiên mang theo máy chụp hình đẩy cánh cửa sắt của sân huấn luyện ra, các sinh viên đều mặc quân trang màu xanh lá cây tràn đầy tinh thần phấn chấn, bồng bột, khác hẳn với vẻ cương nghị của những chiến sĩ trong bộ đội đặc chủng.
Mà cũng đúng thôi, vì đây đều là các sinh viên mới bước chân vào con đường này.
Yểu Nhiên nhìn khắp một vòng vẫn không phát hiện ra bóng dáng mà cô chờ mong, mất mác dâng lên trong lòng, nhưng cô vẫn không quên nhiệm vụ, lựa mấy góc đẹp chụp vài tấm ảnh các sinh viên đang tập luyện, cho đến khi có đồng nghiệp đến giục đi tiếp, mới vội vàng dọn đồ đạc rời đi.
Yểu Nhiên có thể tới đây chụp hình, hoàn toàn là nhờ tổng biên tập của tòa soạn uốn ba tấc lưỡi xin mãi mới được.
Cho đến lúc này, Yểu Nhiên mới cảm thấy lúc trước mình chọn học nhiếp ảnh quả thật là một quyết định rất sáng suốt, nếu không, vốn nên cách Kỷ Ngân Viễn xa vạn dặm, thì giờ này.... .... Chỉ qua ba ngày, cô đã có thể đi theo anh rồi!
Chậc ... .... Nên nói là trong họa có phúc sao?
Yểu Nhiên cười cười nghĩ, xong lại cảm thấy không đúng.
... ... Từ từ, Yểu Nhiên nhíu mày, vui mừng.... ... Vui mừng cái gì chứ, hiện tại không biết anh ta lại chạy đi đâu rồi này!
Yểu Nhiên ôm nỗi hận đi theo các đồng nghiệp lên xe tiến về khu ký túc xá ở phía bắc trường. Nhưng không ngờ, cô vừa lên xe đi, thì người đàn ông đang bị cô chửi thầm lại đang ngồi trong một chiếc xe việt dã khác chạy đến, bên cạnh là một nữ sĩ quan trẻ tóc ngắn.
“Cậu tới hồi nào?” Đường Như hỏi, “Nếu không nhờ vô tình gặp, có phải cậu định không nói cho tôi biết không?” Rõ ràng đang rất vui sướng khi gặp lại, nhưng giọng nói vẫn tràn đầy không cam lòng.
“Do có nhiệm vụ, sẽ không ở lại quá lâu.”
Lời Kỷ Ngân Viễn vẫn ngắn gọn như thường, xem như là gián tiếp thừa nhận câu hỏi của Đường Như.
Quả thật anh không định nói cho Đường Như biết.
Vẻ mặt Đường Như chợt cương, lời Kỷ Ngân Viễn quá thẳng khiến Đường Như cảm thấy hơi mất mặt, “Ở lại một tháng, mà còn không tính lâu? Cho dù một ngày cậu chỉ dành ra một phút, gộp lại cũng đủ thời gian để chúng ta tụ họp!”
Lời này như là trong bông giấu châm, hiển nhiên có ý trách thời gian gặp Kỷ Ngân Viễn quá ngắn. Đường Như liếc Kỷ Ngân Viễn một cái, “Khi còn trong doanh trại cũng không cần phải sẵn sàng đợi lệnh hai mươi bốn tiếng một ngày, ngược lại, giờ đến đây làm huấn luyện viên mà còn bận hơn sao?”
“Tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?” Giọng Kỷ Ngân Viễn bình thản như đang nói chuyện với một người lạ.
“... ........” Anh ta không thèm trả lời câu hỏi của mình? Nghe vậy, Đường Như nổi giận.
Trên đời này, cũng chỉ Kỷ Ngân Viễn mới có bản lĩnh, vừa nói hai câu đã có thể khiến mình mất đi tỉnh táo!
Đường Như hít sâu một hơi, nói thẳng, “Không có việc gì, chỉ là muốn gặp cậu!”
Từ trước đã vậy, cứ nói hai ba câu là sẽ bị giọng điệu lạnh nhạt của anh ta chọc tức, nhưng sau đó liền hối hận tại sao mình mắc bẫy của anh ta quá dễ. Thật không biết người này ăn cái gì lớn lên mà