Tác giả: Thư Dứu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.
iện thoại đến, nói là tập huấn sắp bắt đầu, kêu cô mau chạy tới sân huấn luyện.
Việc của hai người bọn cô chính thức bắt đầu từ xế chiều hôm nay, nãy giờ chạy tới chạy lui ngược lại quên mất việc chính.
Lúc Yểu Nhiên chạy tới sân huấn luyện thì buổi tập đã bắt đầu , Tiểu Triệu đang đợi cô ở cửa ra vào, vừa thấy cô đã trách, “Cậu chạy đi đâu vậy, buổi huấn luyện bắt đầu từ lâu rồi!”
Yểu Nhiên nhận lấy đồng phục và mũ do Tiểu Triệu đưa tới, “Xin lỗi, xin lỗi, may nhờ có cậu nhận đông phục và mũ giùm mình.”
Mặc dù hai người không phải là sinh viên mới, nhưng vì để nhìn cho chỉnh tề cũng phải mặc đồng phục theo quy định. Yểu Nhiên mặc đồ xong, chỉnh chỉnh chiếc mũ trên đầu nói, “Được rồi, chúng ta vào thôi.”
Tiểu Triệu gật đầu, “Cậu nhớ chụp nhiều ảnh các sinh viên đang tập, còn mình sẽ tìm cơ hội hỏi nhiều tin tức một chút.”
Phân công xong, Yểu Nhiên bắt đầu nâng máy ảnh lên chụp các sinh viên đang khổ luyện dưới trờ nắng chói chang, nhưng khi bóng dáng Kỷ Ngân Viễn đang hô khẩu hiệu rơi vào ống kính thì ống kính bắt đầu không theo điều khiển mà di động theo anh, tiếng rắc rắc vang lên liên tục… đèn flash không ngừng chớp, mỗi động tác rất nhỏ của anh đều được ghi lại.
Hai giờ sau, các sinh viên được nghỉ giải lao mười phút. Tiểu Triệu đưa cho Yểu Nhiên một bình nước, còn mình thì cầm máy mở hình xem thử.
Khi tấm hình thứ nhất của Kỷ Ngân Viễn xuất hiện thì Tiểu Triệu cũng không có phản ứng gì, đưa tin huấn luyện, chụp hình huấn luyện viên cũng là chuyện thường, nhưng vì sao… Tiểu Triệu bấm nhanh qua mấy tấm khác, khi thấy Kỷ Ngân Viễn xuất hiện với mọi góc nhìn trong các tấm ảnh thì cô khong còn gì để nói nữa, đây là tin riêng về doanh trưởng Kỷ sao?!
Tiểu Triệu bất đắc dĩ nhưng vẫn không nhịn được buồn cười, “Yểu Nhiên, quan hệ giữa cậu và doanh trưởng Kỷ đúng là rất tốt nha!”
“???” Ý gì đây?
Yểu Nhiên liếc Tiểu Triệu một cái, mở nắp bình nước, uống ừng ực. Phơi nắng quá lâu, cô cảm thấy như sắp chết khát rồi.
“Cậu xem, người không biết còn tưởng chúng ta đang đặc biệt lấy tin về doanh trưởng Kỷ đó!” Tiểu Triệu cười xấu xa, bấm từng tấm cho Yểu Nhiên xem, “Không bằng cho hình doanh trưởng Kỷ lên trang đầu đi, dù sao mặt anh ấy rất được… Cậu thấy sao?”
Yểu Nhiên liếc mắt nhìn qua, vừa đúng tấm Kỷ Ngân Viễn đang sửa đúng động tác cho một sinh viên, liền bị sặc.
“Khụ khụ khụ…”
“Này này, cậu kích động gì cứ, phun hết lên quần mình rồi!”
“… Mình không có!” Làm ơn đi, cô như vậy là đang kích động sao? Rõ ràng là đang kinh sợ mới đúng!
Yểu Nhiên quẫn, nhanh chóng giật lại máy chụp hình, nhưng không đến một giây, máy hình lại đổi chủ.
Hương vị quen thuộc truyền đến, Kỷ Ngân Viễn mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn hình trong máy, giọng hài hước, “Thư Yểu Nhiên, em thích tôi đến mức này sao?’
“Anh anh anh… Anh tới lúc nào?!” Lúc này, quả là trực tiếp từ kinh sợ biến thành hoảng sợ.
Tiểu Triệu chống cằm cười híp mắt, nói, “Từ lúc mình nói quan hệ của hai người rất tốt.”
“…” Vậy không phải là từ đầu luôn còn gì.
Yểu Nhiên nghe vậy, chỉ muốn đập đầu vô gối tự sát cho xong.
Kỷ Ngân Viễn cúi đầu nhìn hình, mỉm cười, “Chụp rất đep.”
“Trả máy cho tôi!” Ai nhờ anh ta bình luận chứ !!! Yểu Nhiên nghiêng người qua định giật lại máy hình, nhưng Kỷ Ngân Viễn lại đứng lên, nhờ ưu thế về chiều cao mà giơ máy hình lên, “Tôi có thể hiểu là em đang xấu hổ không?”
“Xấu hổ cái đầu anh!” Yểu Nhiên ngượng mặt, vừa cố kéo tay anh xuống, vừa cố nhảy lên giựt máy hình, nhưng lúc nào cũng kém một tí, nhìn chẳng khác gì con thỏ nhỏ, “Mau trả lại cho tôi, trả lại cho tôi!”
Kỷ Ngân Viễn mỉm cười, vui vẻ nói, “Nghĩ một đường nói một nẻo, không phải là thói quen tốt!”
“Anh mới nghĩ một đường nói một nẻo! Toàn bộ chung cư của anh đều là nghĩ một đường nói một nẻo!”
Tiểu Triệu nhìn thấy cảnh này, hoàn toàn sững sờ.
Yểu Nhiên.... ... Không phải cậu nói, doanh trưởng Kỷ là một người lúc nào cũng lạnh lùng sao?
Như vầy là.... ...... Là lạnh lùng sao?
Không chỉ mình Tiểu Triệu thấy khó tin mà ngay cả các sĩ quan đang nghỉ ngơi khác cũng không thể tin nổi.
Người đang đùa giỡn với con gái kia.... ... Thật đúng là vị doanh trưởng luôn lạnh lùng không nói nổi tiếng của họ sao?
Là giả.......
Yểu Nhiên nhảy một hồi cũng mệt, quyết định phải thay đổi chiến lược.
Rõ ràng là anh ta đang muốn cô làm trò hề, nếu tiếp tục chẳng phải là mắc bẫy của anh ta sao?
“Kỷ Ngân Viễn, anh mau trả máy hình lại cho tôi, nếu không tôi sẽ.... ...” Yểu Nhiên hung hăng nhìn chằm chằm Kỷ Ngân Viễn, cố ý gằn giọng thị uy, còn quơ quơ nắm đấm trước mặt anh.
Kỷ Ngân Viễn thấy bộ dạng cô như vậy, không nén được cười, nhất định Yểu Nhiên không biết vẻ mặt lúc này của cô đáng yêu đến thế nào đâu, “Em sẽ làm gì?”
“Tôi sẽ đánh anh nhừ tử!”
“Phốc!” Tiểu Triệu nhịn không được, cười phun.
“Cậu cười đủ chưa ?!” Lửa giận của Yểu Nhiên lập tức dời sang oanh tạc Tiểu Triệu.
“Éc.... ....”
Tiểu Triệu trợn to mắt, hiển nhiên đang ngạc nhiên sao mình lại bị kéo vào cuộc.